Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Ghen






Title: Ghen ( ver. JongHyun FT Island )
Au: Seuno

Parings: JongHyun (main), HongJin, WonHwan.

Disclaimer: Tất nhiên họ không thuộc về au.

Rating: T

Note: Fic viết dành tặng sinh nhật lần thứ 19 của “4D”. Chúc SeungHyun sinh nhật vui vẻ và mãi mãi sát cánh bên các giai đảo như bây giờ. Iêu 6 giai nhìu lắm.



Vì mình không quen viết oneshot và đây là oneshot đầu tiên nên có lẽ fic chưa được hay và còn nhiều thiếu sót. Mong các bạn thông cảm.

Read




[Two-shots] [ T | Beast | DooWoon] Fiction & Fact ( The Fact )

»»»««« The Fact »»»«««


[Two-shots] [ T | Beast | DooWoon] Fiction & Fact ( Fiction )

Title: Fiction & Fact

Au: Seuno ( ~ Yuki ~ Whitefox )

Disclaimer: Beast không phải của tôi nhưng fic của tôi nên tôi có quyền quyết định mọi chuyện trong fic ( và đương nhiên cả chuyện chọn parings hay tính cách nv :D )

Parings: DooWoon ( main ), JunSeob, HyunKwang.

Characters: Beast và một số nhân vật không có thực của Au.

Rating: T

Category: General

Summary: Tự tìm hiểu :D

Warning: SA

Feedback: “feedback, please”

Status: Completed.

Đây là fic đầu tay của mình có gì thiếu sót mong các bạn bỏ qua.Mong các bạn ủng hộ.










  • »»»««« Fiction »»»«««
Reng…..Reng…..

Cuối cùng thì buổi học cũng kết thúc, cậu thu gọn sách vở rồi nhanh chóng ra khỏi lớp. Như thường lệ ô tô của nhà cậu đã đợi trước cổng trường. Người lái xe nhanh chóng mở cửa xe cho cậu. Mệt mỏi vào xe, cậu dựa người vào ghế, nhắm hai mắt lại thư giãn mặc cho những tiếng hò reo vang lên bên ngoài khi chiếc ô tô chở cậu đi qua. Ra khỏi trường, phải đi xa 1 đoạn những tiếng hò reo của cả những nữ sinh và nam sinh ấy mới nhỏ dần. Cậu đã quá quen với việc này ngay từ hồi còn học cấp 2, cấp 3, và giờ khi lên đại học cũng vậy. Đơn giản bởi cậu là con trai một của chủ tịch tập đoàn Beauty nổi tiếng, là một hotboy theo đúng nghĩa của nó: sở hữu vể bề ngoài mà cả con trai hay con gái đều mơ ước, thành tích học tập khiến ai cũng phải trầm trồ nể phục, thể thao thì xuất sắc, mang trong đầu một bộ não hơn người về mọi mặt…. Nếu đánh giá một con người với thang điểm 10 thì ngay cả 10 điểm có lẽ còn không xứng với cậu. He’s perfect.

Thế nhưng nói ra thì có lẽ chẳng ai tin được khi một người con trai như vậy lại chưa hề có mối tình đầu mặc dù số lượng những tiểu thư xinh đẹp ngày đêm mong ước trở thành bạn gái cậu không phải ít nếu không muốn nói là quá nhiều không đếm xuể. Cậu chẳng bao giờ để mắt đến bất cứ ai, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì ngoài xã hội. Cậu sống khép mình, tự xây những bức tường xung quanh mình để né tránh xã hội. Nhiều cô gái còn tự an ủi mình với lý do cậu mắc bệnh tự kỉ nên không muốn yêu ai. Không phải cậu bị “tự kỉ từ trong trứng”. Hồi nhỏ cậu cũng nghịch, cũng phá, cũng vui chơi cười đùa như bao đứa trẻ khác. Nhưng từ khi mẹ cậu - người mà cậu yêu thương nhất lìa xa cậu mãi mãi thì cậu trở nên như vậy. Không ai biết lý do tại sao rồi họ tự cho rằng nỗi đau mất mẹ quá lớn khiến cậu bị trầm cảm và rồi dần dần người ta cũng coi nó là chuyện bình thường. Nhưng sự thật không chỉ có thế.

~~~~~~~~~~~~~~

Về đến nhà cậu nhanh chóng về phòng mình. Ném chiếc cặp lên bàn, cậu thả mình lên giường. Mệt mỏi. Đó là từ chỉ tâm trạng cậu lúc này. Cậu không thích sự ồn ào, ghét, cậu ghét nó lắm. Nếu xung quanh cậu quá náo nhiệt cậu lại cảm thấy bất an. Mà ở trường thì không bao giờ có khái niệm “im lặng”. Họ nô nghịch, cười đùa. Mà với cậu ở trường vài phút yên tĩnh giống như một món đồ xa xỉ dù có nhiều tiền đến mấy cũng không đủ để mua. Mỗi lần nghỉ giữa giờ là y rằng mấy tiểu thư quyền quý lại lân la đến chỗ cậu “hỏi han”. Mà cậu thì quá rõ cái kiểu “hỏi han” ấy rồi. Mục đích cuối cùng thì chỉ là mong cậu gật đầu đồng ý cô ta là bạn gái. Cậu không thèm và cũng không muốn để ý gì nhiều. Những tiểu thư đài các ấy làm cậu ớn lạnh. Chính vì vậy cứ mỗi lần nghỉ giải lao cậu lại bỏ lên sân thượng. Chỗ này khá yên tĩnh, một nơi thích hợp để cậu nghỉ ngơi, thư giãn nghe những bản nhạc yêu thích. Cậu thích âm nhạc. Nó làm cậu bớt căng thẳng, quên đi mọi chuyện phiền toái trong cuộc sống.

Đang lim dim hoà mình vào bản nhạc ưa thích, cậu bị đánh thức bởi tiếng ông quản gia.

- Cậu chủ, ông chủ muốn gặp cậu dưới phòng khách.

- Tôi biết rồi - Cậu mệt mỏi đáp lại.

“Lại chuyện gì đây?” - Cậu thầm nghĩ. Cứ mỗi lần cha cậu muốn nói chuyện với cậu thì chỉ có chuyện công việc của ông : không chuẩn bị đi ăn cùng đối tác thì lại là việc đối tác làm ăn có cô con gái và việc của cậu chỉ là đi chơi cùng cô ta để ông dễ làm việc với bên kia. Cậu cứ như một quân cờ để ông chơi ván cờ sự nghiệp với đối tác làm ăn. Có bao giờ ông coi cậu là một đứa con trai?

~~~~~~~~~~~

- Có chuyện gì mà cha gọi con vậy?

- DongWoon à, ngày mai con chuyển đến ở với JunHyung. Cha đã nói chuyện này với JunHyung rồi. Nó đồng ý. Con mau thu xếp đồ đạc rồi đến đó ở đi.

Cậu thực sự ngạc nhiên. Điều cha cậu vừa nói làm cậu quên đi cơn buồn ngủ.

- Cha đang nói gì vậy? Sao con lại chuyển đến ở cùng Jun hyung?

- Thì dù sao hai đứa cũng học cùng trường. Với lại nó học hơn lớp con, có gì không hiểu có thể hỏi nó – Ông vẫn điềm tĩnh trả lời

- Sao ba không bàn bạc gì với con? Sao ba lại tự quyết định như vậy? - Cậu nói lớn

Ông bỏ tờ báo đang đọc xuống, hơi ngạc nhiên nhìn cậu:

- Hôm nay con sao thế? Bình thường con có bao giờ phản đối lại lời ba đâu? Với lại con và Jun Hyung rất thân nhau mà, con còn chẳng chịu nói chuyện với ai ngoài nó. Đến ở cùng nó con sẽ thấy vui hơn.

Nhận thấy mình hơi mất bình tĩnh cậu nhẹ giọng lại:

- Nhưng Jun hyung đâu có sống một mình.

- Vậy càng hay chứ sao? Con sống chung với nhiều người thì sẽ thấy vui. Con cũng nên tiếp xúc với nhiều người hơn. Dù sao sau này Beauty cũng là của con. Con cần nói chuyện với nhiều người thì sau này mới dẫn dắt công ty được chứ.

- Ông chủ thư kí của ông gọi - Tiếng ông quản gia xen vào cuộc đối thoại giữa hai người.

Trước khi nhấc điện thoại ông còn nhắc cậu:

- Vậy quyết định thế. Con lên phòng chuẩn bị đồ đạc đi. Con yên tâm cha sẽ gửi tiền vào tài khoản cho con đều đặn. Con đừng lo.

- Con biết rồi. Con lên phòng đây. - Giọng cậu lặng xuống

Ba cậu chỉ gật đầu rồi tiếp tục câu chuyện với thư kí.

Cậu thở dài. Lại tiếp tục thả mình lên giường. Nhưng cậu không thể chợp mắt nổi. Mọi chuyện cậu đều có thể làm theo ý cha nhưng chuyện này với cậu là không thể. Cậu có một lý do, một lý do khiến cậu không thể rời khỏi ngôi nhà này. Và còn nữa cậu quá hiểu ông muốn cậu rời khỏi nhà làm gì. Đâu phải muốn cậu hoà nhập hay học tập. Cậu quá rõ.

Chán nản..............

Thở dài.................

Nhắm mắt lại để lòng nhẹ hơn....................

Bỗng mở to mắt.............................

- Có cách rồi - Cậu thoáng cười - Rồi cha cũng phải chuyển con về thôi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sáng hôm sau



- Cậu chủ, ông chủ nói cậu sẽ được dùng ô tô trong thời gian sống ở nhà cậu Jun Hyung. - Ông quản gia đã chờ cậu sẵn.

- Được tôi biết rồi. Nhưng tôi sẽ về sớm thôi. - Cậu nói một câu lấp lửng với ông quản gia rồi lái xe đi.

Không phải cậu không thích ở cùng Jun hyung, ngược lại cậu thực sự rất thích vì ngoài Jun hyung ra thì không ai hiểu cậu cả và cậu cũng chẳng thể nói chuyện với ai. Đối với cậu Jun hyung không chỉ đơn giản là một người anh họ mà còn như một người bạn, một người cha. Và tất nhiên anh cũng rất quý mến cậu. Nếu không nhắc đến lý do riêng của mình thì việc dọn đến ở cùng anh sẽ rất thú vị nếu không có 4 tên bạn anh ở cùng nhà. Cậu ghét sự ồn ào. Mà cậu thì biết quá rõ những người bạn của anh. Họ quậy không thể tả được. Sống với họ chắc cậu phát điên mất. Con trai của chủ tịch tập đoàn Beauty lừng danh giờ lại lên trang nhất báo với tiêu đề : “ Người thừa kế tập đoàn Beauty sau một thời gian mắc bệnh trầm cảm giờ đã phát điên.” thì quả là không hay chút nào. Nhưng thôi, dù gì thì cậu cũng đã một kế hoạch rất hay. Cậu tin rằng cho dù cậu không chuyển đi thì họ cũng “trả” cậu về nhà.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mải suy nghĩ linh tinh, cậu đã đến nhà Jun hyung từ lúc nào. Jun hyung đã đứng chờ cậu sẵn ngoài cửa. Không nằm ngoài suy nghĩ của cậu. Căn nhà quả thực rất đẹp. Dù gì thì 5 chàng quý tử của các chủ tịch tập đoàn danh tiếng đều sống ở đây cả. Gìơ thêm cậu nữa là 6. Trời, Cậu chỉ mong sao nó nhanh giảm xuống 5 mà thôi.

Gặp Jun hyung cậu rất vui. Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị giảm sút bởi 3 tên nữa đang đứng sau anh toe toét cười và nhanh chóng chạy đến ôm vai bá cổ cậu :

- Nhìn cậu ấy dễ thuơng chưa kìa? Càng lớn càng dễ thương. – YoSeob nhanh nhảu, lúc nào cũng vậy.

- Cậu làm bao cô gái đổ gục dưới chân rồi? – HyunSeung thêm vào *câu này hình như không thích hợp trong hoàn cảnh này thì phải*

- Lâu lắm rồi không gặp cậu. Lớn phết nhỉ? - Lần nào cũng chỉ có KiKwang là nói cái gì đó ra hồn.

Và lần nào cũng vậy, cậu chẳng bao giờ để tâm đến những gì mấy tên hâm hâm này luyên thuyên ( sr vì hoàn cảnh fic :D ). Và cậu cũng đủ thông minh để biết đếm chỗ này nếu không tính Jun hyung của cậu thì mới có 3 tên. Nhưng cậu cũng chẳng thèm để ý. Thiếu hay đủ thì rồi cũng sẽ gây phiền phức cho cậu cả mà thôi.

“Dù gì cũng không lâu đâu” - Cậu thầm nghĩ.

Gỡ tay YoSeob ra khỏi cổ mình, gạt tay HyunSeung đang đặt trên vai mình. Cậu vẫn giữ cái bộ mặt lạnh lùng mà mọi người đã quen thuộc với nó:

- Em mệt. Em muốn đi nghỉ. Hyung hãy chỉ phòng cho em.

- Được theo hyung – YoSeob hồ hởi khoác tay cậu kéo đi.

Cậu văng mạnh tay ra. Khó chịu:

- Tôi đang nói với Jun hyung. Từ sau đừng xưng hô như vậy với tôi. - Cậu nhìn YoSeob với ánh mắt sắc lạnh.

Thấy vậy JunHyung lớn tiếng:

- DongWoon em không biết phép tắc gì à. Ăn nói với đàn anh như thế mà được sao?

Cậu thay đổi ngay thái độ của mình khi nghe JunHyung quát. Bao giờ cũng vậy, chỉ có mình JunHyung có thể quát cậu và cậu cũng chỉ sợ mỗi anh ấy.

Liếc nhanh nhìn YoSeob đang hơi sợ hãi trước thái độ của cậu. YoSeob vốn là người như vậy. Lớn đùng rồi mà vẫn cứ như con nít. Nhưng thực sự cậu ấy rất tốt bụng, hồn nhiên theo đúng nghĩa của hai từ “con nít”. Cậu biết rõ chứ. Sinh ra ông trời đã ban cho cậu khả năng nhận xét người khác ngay từ lần gặp mặt đầu tiên. Chính vì thế, những người ở đây cậu cũng biết tính họ vài phần. Nếu là cậu 2 năm trước, cậu sẽ chạy lại vỗ về YoSeob, cậu là vậy 2 năm trước. Nhưng giờ là thực tại, cậu chỉ cười khẩy:

- Xin lỗi nhưng tôi không thích lòng vòng. Nói thẳng tôi không thích mấy người. Tất nhiên là không tính Jun hyung. Nên ở đây tôi sẽ phá mấy người lắm đó. Do vậy tốt nhất là ý kiến với ba tôi đưa tôi về nhà. OK???

- Em quá đáng quá đó DongWoon – JunHyung chạy đến cạnh cậu, túm lấy cổ áo cậu.

Cậu không dám nhìn vào mắt anh, nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Cậu không muốn làm anh giận. 2 năm trước cậu sẽ không bao giờ làm vậy. Nhưng bây giờ thì khác, cậu cũng không muốn làm anh giận nhưng 2 năm trở lại đây cậu lại làm anh bực mình rất nhiều vì sự thay đổi đến chóng mặt của cậu. Cậu Son DongWoon đã là một con người mới từ 2 năm trước.

_2 năm trước là một DongWoon tốt bụng, thích giúp đỡ mọi người, luôn muốn làm mọi người vui vẻ, sống hoà nhập, thân thiện, hay nói cười

_2 năm sau là một DongWoon lạnh lùng, ít nói, sống nội tâm, ngăn mình với thế giới bên ngoài, chưa kể việc thích gây sự với người khác. Dường như hôm nào không thêm ai vào danh sách anti chính mình thì cậu ăn không ngon, ngủ không yên.

Bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng gỡ tay JunHyung ra khỏi áo cậu:

- Thôi nào JunHyung. Dù gì thì từ giờ cậu ấy cũng là thành viên mới của chúng ta, lại còn nhỏ tuổi nhất. Đừng gay gắt với cậu ấy như vậy.

Là DooJoon. Không biết anh mới “chui” từ đâu ra nữa. DooJoon lại ân cần chỉnh lại áo cho cậu. Cậu hất mạnh tay anh ra:

- Ai khiến anh lo chuyện của tôi.

- DongWoon, em....

Nếu không có 3 người còn lại giữ JunHyung thì chắc cậu không xong với anh rồi. Như đã nói từ trước, JunHyung như một người cha của cậu nên nhiều lúc anh cũng “dạy dỗ” cậu như một đứa con trai. Anh rất nghiêm khắc. Điều này ai cũng biết nhưng anh cũng là một người rất biết suy nghĩ nên tuy là bạn bè nhưng họ cũng đều coi anh như 1 người anh trai và cũng có phần sợ anh. Còn với cậu, cậu sợ anh thật sự. Rất sợ. Cậu chưa từng làm trái lời anh. Và anh cũng chưa bao giờ phải bực tức với cậu 2 năm trước. Còn giờ đây, cứ gặp cậu là anh lại bực mình. Cậu rất tôn trọng anh bây giờ hay trước đây đều như vậy. Nhưng điều đó không có nghĩ là cậu biết tôn trọng người khác. Đó mới là điều khiến JunHyung bực mình. Anh biết sự thay đổi của cậu là có lý do nhưng anh không ngờ cậu thay đổi nhiều như vậy.

Cậu liếc nhìn anh rất nhanh rồi bước về phía ngôi nhà:

- Em không muốn nói gì thêm nữa. Hyung hãy chỉ phòng cho em.

JunHyung bình tĩnh trở lại:

- DooJoon cậu đưa nó lên phòng cậu - Rồi quay sang DongWoon - Từ giờ em sẽ ở cùng cậu ấy.

- Em không muốn ở chung phòng - Cậu phản đối

- Nhập gia thì phải tuỳ tục – Anh thản nhiên - Ở đây ai cũng vậy, không có phòng riêng và cũng không có ngoại lệ.

- Em biết rồi. - Cậu miễn cưỡng rồi chuyển ánh mắt sang DooJoon như có ý bảo anh đưa lên phòng.

Hiểu ý cậu, DooJoon đi trước:

- Theo hyung.

Cậu lẽo đẽo theo sau, không quên nhắc:

- Đừng có xưng hô như vậy với tôi.

- Hyung đã nói gì? Vừa nói mà đã quên rồi sao? – JunHyung đã nghe thấy câu nói của cậu. – Đã bảo nhập gia thì tuỳ tục cơ mà. Em nhỏ tuổi hơn phải gọi mọi người ở đây là hyung. Biết chưa?

- ........

- Nghe thấy không? - Thấy cậu im lặng, anh nói lớn

- Em biết rồi. - Lại một sự miễn cưỡng nữa.

- Thôi nào, DongWoon mau theo tôi lên tầng. – DooJoon lại một lần nữa hạ bớt bầu không khí căng thẳng này.

Cậu theo sau DooJoon. Những người còn lại cũng lần lượt vào nhà. Màn chào hỏi và đón tiếp kết thúc không có gì là vui vẻ như vậy đấy.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Chỉ có một giường thôi sao - Cậu ngạc nhiên nhìn DooJoon – Tôi sẽ mua thêm một giường đặt ở đây - Vừa nói cậu vừa chỉ tay vào góc phòng.

- Không có đặt thêm cái gì vào đây cả. Phòng nào cũng như vậy cả thôi. – JunHyung đã đứng ngoài cửa từ lúc nào – Ai ở đây cũng phải dùng chung phòng cả.

- Nhưng từ điển của em không có từ “chung” - Cậu nhẹ nhàng “bật” lại

- Thì bây giờ nó sẽ được thêm vào. – Anh thản nhiên - Đã nói nhập gia thì tuỳ tục và KHÔNG CÓ NGOẠI LỆ. – Anh nhấn mạnh 4 từ cuối cũng như có ý nhắc nhở cậu.

Cậu nhìn anh, không nói gì chỉ khẽ gật đầu.

Bên ngoài cửa có 3 con người nhốn nháo trong im lặng, thì thầm to nhỏ

- JunHyung ra dáng anh trai thật. DongWoon không dám cãi lại một câu – HyunSeung trầm trồ

- Nhưng trông cậu ấy đáng sợ quá phải không YoSeob? – KiKwang hơi lạnh gáy

- …….

- Này cậu có nghe tớ nói gì không vậy? – KiKwang lắc nhẹ vai YoSeob khi thấy cậu không phản ứng gì với câu nói của mình.

- À …. uhm …. – YoSeob dường như không để ý lắm đến những lời nói của HyunSeung và KiKwang nãy giờ.

Qủa thực từ khi biết JunHyung đến giờ cậu chưa từng thấy anh như vậy. Đúng là anh rất nghiêm khắc nhưng cũng là một con người rất dịu dàng. Chính cậu cũng cảm thấy sợ khi thấy anh như vậy.

Về phần DongWoon cậu ngủ trong phòng một mạch đến chiều tối. Thấy cậu có vẻ mệt mỏi JunHyung cũng không gọi cậu dậy ăn cơm trưa:

- Kệ nó đi. Chiều đói tức khắc phải mò xuống ăn. – Anh lạnh lùng trả lời khi 4 người muốn gọi cậu dậy. Nói một cách vô tâm như vậy nhưng anh cũng quá rõ tính cậu. Cậu mà ngủ, nếu không phải tự dậy thì chẳng ai gọi nổi. Mà anh nghĩ có lẽ giờ cậu cũng chẳng muốn dậy.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Gìơ ăn tối

Không hẳn vì sự biểu tình của cái bụng mà sự ồn ào của những con người dưới nhà cũng đủ cho cậu biết đã đến giờ ăn tối. Và đương nhiên cậu không muốn ăn cùng họ. Một phần vì trước giờ hầu như cậu chỉ ăn cơm một mình. Khi mẹ cậu còn sống thì cậu còn ăn cùng mẹ. Từ khi mẹ cậu rời khỏi thế giới này thì cậu chỉ ăn có một mình. Cha cậu rất ít khi ở nhà. Ông cũng chẳng cần quan tâm xem cậu ở nhà ra sao. Có thể nói sự quan tâm của ông với cậu chỉ vỏn vẹn trong một câu nói: “Hôm nay cha đã chuyển thêm tiền vào tài khoản của con rồi. Đừng lo gì về tiền nong cả.”. TIỀN . Với ông nó là tất cả. Nếu có những đứa cùng trang lứa với cậu phải tất bật vừa học vừa lo phụ giúp cha mẹ kiếm tiền, với họ kiếm được đồng tiền thật khó khăn thì cậu lại chán ngán cái thứ gọi là tiền đó. Dù họ nghèo nhưng còn giàu hơn cậu rất nhiều lần. Họ giàu tình yêu thương – một thứ xa xỉ đối với cậu. Ngoài lý do này, việc không ăn cơm cùng bọn họ cũng là một phần trong kế hoạch của cậu.

Tháo tai nghe, tắt máy nghe nhạc, cậu xuống giường lấy cái áo khoác vắt trên tay ghế và bước xuống nhà.

Cậu dừng lại ở chân cầu thang. Từ đây cậu có thể quan sát họ đang bận rộn chuẩn bị bữa tối.

_Jun hyung thì chăm chú nấu ăn. YoSeob đứng ngay cạnh phụ anh. Thỉnh thoảng anh đưa cậu nếm thử đồ ăn. Trông họ rất vui vẻ.

_KiKwang và HyunSeung thì dọn bàn ăn. Trông họ cười cười nói nói cứ như một đôi tình nhân vậy.

_DooJoon cũng đang nấu ăn. Nhưng anh đứng cách xa họ một chút cứ như thể anh không muốn chen vào giữa họ vậy.

DongWoon nhíu mày. Ngay từ đầu cậu đã có cảm giác những người trong cái nhà này có gì không ổn. Và quả thật nó rất bất thường.

Chợt YoSeob trông thấy cậu, hớn hở:

- DongWoon em xuống rồi à. Ngồi vào bàn ăn đi. Bữa tối chuẩn bị sắp xong rồi.

Cậu thờ ơ trước lời mời vô cùng thân thiện đó. Quay sang nói với JunHyung:

- Jun hyung, em ra ngoài đây.

Ngừng công việc nấu ăn lại. JunHyung quay ra nhìn DongWoon:

- Sắp ăn tối rồi ra ngoài gì nữa. Ăn tối xong muốn đi đâu thì đi. - Rồi lại quay lại với nồi canh đang sôi trên bếp.

- Em có việc phải ra ngoài. Em sẽ không ăn tối đâu.

Anh lừ mắt nhìn cậu, nói một cách “nhẹ nhàng” :

- Ngồi vào bàn.

Nhưng chỉ cần nhẹ nhàng như vậy thôi cũng là đủ với cậu, ngoan ngoãn ngồi vào bàn bắt đầu bữa tối cùng mọi người.

Trong bữa ăn, mọi người đều cố gắng tạo ra bầu không khí thoải mái nhất cho cậu. HyunSeung và YoSeob thay nhau pha trò hay kể chuyện cười. DooJoon và KiKwang liên tục nhắc cậu cứ tự nhiên như ở nhà. Riêng JunHyung thì dường như không để ý đến cậu. Anh chỉ hưởng ứng theo những trò cười của HyunSeung và YoSeob. Còn cậu vẫn thờ ơ, lạnh lùng trước mọi chuyện.

DooJoon ân cần gắp thức ăn cho cậu. Cậu lạnh lùng gắp trả lại.

- DongWoon ... – JunHyung lại phải quát cậu.

- Thôi mà JunHyung. Có vẻ thức ăn không hợp khẩu vị của cậu ấy. – DooJoon lại một lần nữa giảm bớt căng thẳng giữa hai người.

- DongWoon à, nếu em muốn ăn gì thì cứ nói với các hyung – KiKwang nhẹ nhàng.

- Phải đấy. – Hai người còn lại ủng hộ.

JunHyung không nói gì, chỉ nhìn cậu với ánh mắt rất nghiêm nghị.

Bữa ăn kết thúc, JunHyung lên tiếng:

- DongWoon, em rửa bát đi.

- Sao lại là em? - Cậu phản đối

- Thì mọi người đã chuẩn bị bữa tối rồi. Em chưa làm gì nên phải rửa bát. Nhập gia thì phải tuỳ tục mà. Và ....

- Không có ngoại lệ. – Không để anh nói hết câu, câu đã bổ sung nó đầy đủ. Dù mới chỉ là ngày đầu tiên nhưng cậu đã phải nghe câu nói này 4 lần rồi. Thuộc lòng luôn. – Em biết rồi – Và cậu cũng nói câu này nhiều lần rồi.

- DongWoon chắc chưa phải làm việc này bao giờ. Hay để tớ giúp cậu ấy. – DooJoon tỏ ra lo lắng

- Ai khiến anh ....

- Cũng được. Vậy nhờ cậu chỉ cho nó phải làm thế nào. - Chẳng để DongWoon nói hết câu, JunHyung đã đồng ý ngay.

Rồi anh ra khỏi nhà bếp không quên nhắc nhở cậu:

- Cẩn thận. Đừng có mà làm vỡ cái nào đấy. Không thì...- Anh bỏ dở câu nói.

3 người còn lại cũng theo anh ra phòng khách. Gìơ trong nhà bếp chỉ còn có cậu và DooJoon. Cậu nhìn DooJoon một cách lạnh lùng. Anh tránh cái nhìn đó rồi thu dọn đống bát đĩa đem đến bồn rửa. Cậu cũng cúi xuống dọn theo anh.

- Không phải như thế. Phải làm như thế này – DooJoon buộc phải lên tiếng khi thấy cậu đang “đùa nghịch” với đống bát đĩa.

Rồi anh chỉ cho cậu từng chút một. Tuy lạnh lùng nhưng cậu vẫn chăm chú nhìn và vụng về làm lại theo. Anh mỉm cười khi thấy cử chỉ của cậu.

- Có gì đáng cười lắm sao? - Cậu nói một cách lạnh lùng

Anh giật mình không hiểu nổi làm cách nào cậu biết anh đang cười, ấp úng:

- À ... không ... không có gì ... - Rồi anh tiếp tục rửa bát.

Xoảng

Do trượt tay cậu đánh rơi chiếc cốc. Theo phản xạ tự nhiên, cậu cúi xuống định thu dọn những mảnh vỡ. Bỗng một bàn tay hất tay cậu ra:

- Cẩn thận đứt tay đấy.

Thế nhưng có lẽ do lúc hất tay cậu ra tay anh chạm vào mảnh cốc và chính anh mới là người bị đứt tay. Cùng lúc đó 4 người còn lại chạy vào:

- Sao thế? – Tuy hỏi vậy nhưng JunHyung cũng đoán được tình hình.

- À mình sơ ý làm vỡ cái cốc – DooJoon ngay lập tức trả lời JunHyung

Cậu ngạc nhiên nhìn anh. Ngay cả 3 người còn lại cũng ngạc nhiên không kém. DooJoon vốn là một người vô cùng cẩn thận trong mọi việc. Còn JunHyung im lặng như đang chờ một điều gì đó.

- Là do em làm vỡ đấy – DongWoon nói theo ngay. Rồi cậu quay sang nhìn DooJoon như có ý nói : “Ai khiến anh”

JunHyung thì mỉm cười nhìn cậu:

- Thu dọn đi. Mai đi mua bộ cốc mới cho hyung. Hình phạt nhẹ đấy.

Những người còn lại thở phào : “Đúng là nhẹ thật”

- Mà không bị thương chứ - Anh vẫn rất quan tâm

- Không sao đâu cậu ra phòng khách đi – DooJoon lại một lần nữa cướp lời cậu.

JunHyung nhìn DooJoon hơi ngạc nhiên. Nhưng rồi anh gật gật và cùng 3 người còn lại quay trở về phòng khách xem tiếp bộ phim.

Trong bếp lúc này lại chỉ còn 2 người. Cậu nhìn đăm đăm vào vết thương của DooJoon rồi lại nhìn anh.

Anh cười, xua tay:

- Không có gì đâu. Vết thương nhỏ ấy mà.

Như đã có câu trả lời. Cậu cúi xuống dọn những mảnh vỡ. Anh cũng cúi xuống theo cậu.

- Tôi tự làm được. - Cậu nói nhưng không nhìn anh

- 2 người thì hơn 1 người mà – Anh cười

Cậu không nói gì nữa chỉ lẩm bẩm trong miệng đủ để anh không nghe thấy:

- Đồ cứng đầu.

Thu dọn xong những mảnh vỡ cậu tiếp tục rửa nốt mấy cái đĩa còn lại. Anh lại vào rửa cùng cậu

- Tôi tự làm được - Cậu nhắc lại câu nói đó lần nữa

- Không sao đâu

- Đừng có tranh với tôi - Cậu cương quyết – Tôi vừa thấy có mấy cái urgo trong tủ y tế đó. - Cậu nhẹ giọng lại

Thấy vậy DooJoon không nói gì. Anh hiểu ý cậu. Tự dưng lại thấy vui vui. Vết thương trên tay cũng không còn đau nữa. Ít ra thì cậu cũng không còn gay gắt như lúc sáng nữa.

Lo xong cho vết thương của mình, anh không ra ngoài mà ngồi ở bàn ăn lặng lẽ nhìn cậu. Tự dưng anh thấy cậu cũng dễ thương. Rồi anh lại tự cười khi nghĩ về cái suy nghĩ vừa rồi. Tự thấy mình thật ngốc. Cậu sẵn đã lung linh trong mắt mọi người rồi mà. Chỉ là trong mắt anh, cậu đẹp theo cách khác. Một cách nào đó rất đặc biệt.

- Anh không định ngủ luôn ở đây đấy chứ - Cậu đã lau dọn xong mọi thứ và ngạc nhiên nhìn anh đang “đầu óc để trên mây”

Câu nói của cậu kéo anh trở về.

- À ...không ...

- Tôi về phòng đây - Cậu cất chiếc khăn lau về chỗ của nó và ra khỏi bếp.

- Không muốn xem tivi à – Anh mời cậu tham gia vào hoạt động quen thuộc của cả bọn mỗi khi ăn tối xong.

- Tôi không thích - Cậu thờ ơ rồi đi lên gác

Anh chỉ còn biết nhìn theo cậu. Có thể thấy những câu nói của anh với cậu thường không dùng từ xưng hô. Anh không biết phải xưng hô với cậu như thế nào. Anh rất muốn gọi cậu là “em” như JunHyung nhưng anh biết cậu không thích điều đó. Anh đành phải nói những câu như vậy. Anh muốn cậu thoải mái hơn khi ở đây.

Khi nghĩ cậu đã vào phòng anh mới ra phòng khách nhập hội cùng bọn họ.

Cậu vào nhà tắm, mở vòi hoa sen để những tia nước massage cơ thể và cả khuôn mặt thanh tú của mình.

Tắm xong cậu lại thả mình lên giường nhưng chỉ là 1 bên giường thuộc sở hữu của cậu mà thôi, và lại nghe những bản nhạc yêu thích. Ngày đầu tiên ở nhà mới của cậu sắp trôi qua. Cậu cảm thấy thật khó khăn. Thà họ cứ đối xử với cậu như những tiểu thư công tử ở trường thì cậu còn thấy đỡ hơn. Nhưng họ lại quá quan tâm tới cậu nhất là cái tên cứng đầu Yoon Doo Joon ấy. Rồi chợt cái ý nghĩ ấy bị gạt phăng đi.

“Không họ chỉ quan tâm đến cái mác “Người thừa kế tập đoàn Beauty” của mình thôi”

Còn phải nói một chuyện. Từ khi mẹ cậu qua đời sự suy xét về mọi người của cậu cũng kém đi. Gặp ai cậu cũng chỉ có 1 suy nghĩ như trên mà thôi. Đó cũng là một nguyên nhân khiến cậu sống cô lập với xã hội. Đúng là xung quanh cậu có rất nhiều người như vậy nhưng có lẽ cậu đã quên rằng cũng còn rất nhiều người như Jun hyung của cậu.

Đã 12h kém lúc này 5 người mới chịu đi ngủ. Trước khi về phòng JunHyung còn dặn DooJoon:

- Cậu đừng lo cho DongWoon quá. Được đà nó lại lấn tới đấy.

DooJoon ậm ừ rồi về phòng.

- Sao cậu lại nói vậy. – YoSeob lo lắng – Dù sao DongWoon cũng là em cậu cơ mà.

- Chính vì nó là em tớ nên tớ hiểu tính nó. DooJoon mà không nghe lời tớ thì chỉ có cậu ấy khổ thôi.

- Nhưng DooJoon là vậy mà. Luôn quan tâm đến người khác. Sẵn sàng hi sinh vì bạn bè. – YoSeob nhìn theo bóng DooJoon mỉm cười.

- Yah. Yang YoSeob cậu quan tâm đến DooJoon nhiều như vậy từ khi nào thế - JunHyung vờ nổi giận với YoSeob

- Cậu biết làm gì – YoSeob thừa biết JunHyung đang trêu mình - Tớ về phòng đây. Mặc kệ cậu.

- Đợi tớ với – JunHyung vội vàng đuổi theo YoSeob.

Trong khi đó thì KiKwang và HyunSeung đã về phòng từ lúc nào.

DooJoon mở cửa phòng và bước vào một cách nhẹ nhàng nhất.

“Hình như DongWoon đã ngủ rồi” Anh nghĩ thầm rồi nhẹ nhàng thay bộ đồ ngủ và vào giường. DongWoon nằm sát ra mép giường. Anh biết cậu cũng không muốn nằm gần anh nên ngay cả chăn cậu cũng đắp riêng. Biết vậy anh cũng nằm sát mép giường bên này. Khoảng trống giữa 2 người đủ để ShinDong của SJ nằm vào một cách thoải mái :D.

- Từ sau đừng có làm mấy việc ngớ ngẩn như vậy

Anh giật mình. Thì ra cậu vẫn chưa ngủ

Không thấy anh nói gì cậu quay người về phía anh:

- Anh có hiểu tôi nói gì không? Mấy người đừng cố tỏ ra quan tâm đến tôi. Tôi sẽ không trả tiền catse đâu nên mấy người không phải diễn.

- Đừng nghĩ như vậy – Anh nhổm người dậy nhìn thẳng vào mắt cậu.

Cậu hơi giật mình. Chưa bao giờ khoảng cách giữa anh và cậu lại gần đến như vậy. Anh cũng giật mình sau hành động vừa rồi.

Cậu nhanh chóng nhìn đi chỗ khác rồi lại xoay người lại như cũ không nói gì nữa. Anh cũng nằm xuống. Liếc nhìn cậu. Có lẽ cậu đã ngủ thật. Anh nghĩ vậy. Thế nhưng phải một lúc lâu sau đó cả hai mới chìm vào giấc ngủ.

Ngày đầu tiên ở nhà mới của cậu kết thúc. Nhưng đây mới chỉ là sự bắt đầu.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Reng … reng ………

Đưa tay tắt chuông đồng hồ, cậu lại chùm chăn kín qua đầu.

Im lặng………

Chợt cậu vội tung chăn ra. Gìơ đang là kì nghỉ dài, nếu ở nhà thì có lẽ cậu sẽ cứ tiếp tục mà ngủ cho đến trưa vì cha cậu không có nhà, người giúp việc thì chẳng bao giờ dám đánh thức cậu dậy cả. Còn bây giờ cậu đang ở nhà của Jun hyung hay có thể nói là nhà mới của cậu.

Đang chán nản về cái sự thay đổi này, chợt, cậu quay sang bên cạnh.

Trống trơn nhưng ngăn nắp, chăn đã được gấp lại rất gọn gàng.

DooJoon đã dậy và biến mất khỏi phòng từ khi nào.

- Cũng phải đã 9h sáng rồi - Cậu quay ra nhìn cái đồng hồ, miệng lẩm bẩm.

Thở dài…..

Miễn cưỡng bước xuống khỏi giường và vào phòng tắm. Có vẻ như cậu vẫn chưa quen được với sự thay đổi này.

Trong khi đó ở dưới nhà đã rất ồn ào.

_KiKwang và HyunSeung đuổi nhau quanh bếp chỉ vì … À mà 2 cái tên này vẫn cứ rượt đuổi nhau với những lý do không đáng nhắc đến. Hôm thì tại HyunSeung dám ăn vụng mà còn chưa rửa tay, hôm thì anh ta cứ cố tình nhắc đến một cô bạn dễ thương nào đó khiến KiKwang không tập trung dọn bàn ăn rồi khi cậu luống cuống nhặt cái thìa cậu vô tình đánh rơi thì anh ta lại phá lên cười rồi bảo cậu đang ghen, hay cứ mỗi khi mọi người không để ý là HyunSeung lại lén lút làm trò “bậy bạ” với cậu. ( note: “bậy bạ” nhưng trong sáng nha, chống chỉ định với những cái đầu “vốn đen tối”. Khẳng định lại lần nữa fic trong sáng *cười nham hiểm* )

_JunHyung và YoSeob thì vẫn rất tình tứ nấu ăn. Trông họ cứ như 1 đôi vợ chồng mới cưới vậy.

_Còn DooJoon chỉ biết nhìn họ mà cười và cố tình đứng cách xa họ như mọi lần.

*e hèm… e hèm …. Cái nhà này quả thực vô cùng bất thường*

- Tớ lên đánh thức DongWoon dậy nha. Cũng sắp ăn sáng rồi. – DooJoon nhìn đồng hồ rồi quay sang JunHyung.

- À ... uk ... – JunHyung dường như không để ý mấy đến cậu nói của DooJoon, cũng chỉ tại YoSeob đang ở bên thì làm sao cậu ta để ý đến ai được *Haizzzzz....*

Biết ý DooJoon chỉ lắc đầu cười, anh lên gác bỏ lại cái sự ồn ào ở dưới bếp.

Khẽ mở cửa, anh thò đầu nhìn vào trong. DongWoon không nằm trên dường, có tiếng nước chảy trong nhà tắm. Anh đoán cậu đang tắm. Nhìn đống chăn lộn xộn trên giường, anh chỉ cười, khẽ lắc đầu. Rồi anh tiến đến chỗ cái giường, gấp chiếc chăn lại, dọn gọn lại mọi thứ. Có lẽ anh không để ý là cậu đang đứng sau cánh cửa nhà tắm nhìn anh.

Rồi cậu khẽ đóng cửa lại. Im lặng. Một lúc sau cậu nghe có tiếng anh:

- DongWoon à, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi. Tắm xong rồi xuống nha.

Im lặng vài giây.....

Có tiếng cậu nói vọng ra:

- Tôi biết rồi.

Anh nhìn vào cánh cửa đang đóng, một nụ cười buồn thoáng hiện trên môi. Anh biết cậu vẫn chưa tiếp nhận gia đình mới này. Và anh biết sẽ chỉ nhận được những lời nói vô tình, lạnh lùng ấy mà thôi. Nhưng đón nhận nó quả không dễ dàng.

~~~~~~

Cậu mặc quần áo, chuẩn bị xuống nhà. Dừng lại bên chiếc giường, nhìn tất cả mọi thứ đều gọn gàng nhờ bàn tay của anh trong lòng cậu lại có một cảm giác rất lạ. Nhưng thứ cảm giác mơ hồ ấy nhanh chóng bị những cơn gió lạnh lẽo trong trái tim cậu cuốn đi mất. Dường như mọi thứ ấm áp chẳng bao giờ có thể tồn tại trong trái tim đã hoá băng của cậu.

Bữa sáng diễn ra không căng thẳng như bữa tối hôm qua. 5 người vẫn vui vẻ nói cười bàn tán về mọi chuyện trên trời dưới bể. Còn cậu chỉ im lặng. Nếu chỉ nghe thì có lẽ bữa sáng này cũng như những bữa sáng mọi hôm: 5 con người vẫn trò chuyện vui vẻ. Thế nhưng khi nhìn tận mắt, người ta lại thấy 1 người đang im lặng và nét mặt của những người còn lại cũng thoáng buồn và hơi thất vọng.

“Hey! Oh!
Hey! Oh!
Do it

I don't wanna waste my time again, by getting wasted with so-called friends.

Cause They don't know me, but they pretend to be part of my social scenery.”

Tiếng chuông từ điện thoại của cậu vang lên. Liếc nhìn mọi người, rồi cậu nhanh chóng đứng dậy ra ngoài:

- Cha à? Cha muốn gọi hỏi xem con đã phát điên sau 1 ngày sống ở đây chưa đúng không? Nếu vậy thì để cha phải thất vọng rồi. - Cậu nhận ngay ra số cha mình và nói ngay khi nhấc máy.

- Con đang nói gì vậy? – Hỏi vậy chứ cha cậu có vẻ không mấy ngạc nhiên về câu nói mỉa mai vừa rồi của cậu. – Cha muốn nói với con 1 chuyện. Con sẽ ở đó đến cuối tháng thôi. Cha đang sắp xếp mọi chuyện ở trường. Đầu tháng sau con sẽ đi du học. Cha sẽ lo mọi chuyện con yên tâm. – Ông nói một hồi không để cậu kịp phản ứng.

- Đi du học. Cha đang nói cái gì vậy? - Cậu gắt lên trong điện thoại

- Cha biết con không thích ở đó – Ông vẫn rất thản nhiên - Vậy nên cha đã sắp xếp cho con đi du học. Con cũng nên đi đây đó mở rộng tầm hiểu biết rồi còn về giúp cha gánh vác công ty chứ. Mẹ con trên thiên đường chắc cũng không muốn thấy con như thế này.

- Cha đừng nhắc đến mẹ ở đây - Cậu phản ứng

- Không nói nhiều nữa, cha còn nhiều việc lắm. Quyết định như vậy. – Chẳng để cậu nói thêm câu nào, ông cúp máy luôn.

- Cha ... - Cậu gằn giọng đập mạnh tay vào tường.

JunHyung ngăn mọi người khi họ muốn ra ngoài xem cậu ra sao.

- Kệ nó đi.

Cùng lớn lên với cậu, anh quá hiểu mối quan hệ giữa cậu và cha mình. Cha cậu là một con người bảo thủ thích áp đặt ý kiến của mình vào người khác. Và tất nhiên cũng chính vì vậy mà cha và cậu không hợp nhau. Khi mẹ cậu còn sống, bà luôn phải giảng hoà cho 2 người. Nhưng đến khi mẹ cậu mất, cậu lại nghe lời cha răm rắp. Có lẽ cậu đã quá chán nản và mệt mỏi đến mức không còn muốn tranh cãi nữa.

Cậu vào nhà đi thẳng lên phòng, chỉ kịp nói 1 câu:

- Em lên phòng đây.

JunHyung không quát cậu như hôm qua, cũng không bắt cậu ngồi vào bàn nữa. Đơn giản bởi anh hiểu cảm giác của cậu sau mỗi lần tranh cãi với cha mình.

Cả ngày cậu chẳng gặp mặt ai, cứ nằm lì trong phòng. DooJoon cũng cảm thấy có gì đó không ổn nên anh cũng không muốn làm phiền cậu. Thế nên mới dẫn đến tình trạng “có phòng mà không được về”. Tối cậu cũng từ chối ăn cơm và ra ngoài sân ngồi.

Mọi người ngạc nhiên vì không nhưng JunHyung không cho cậu một trận mà còn để yên cho cậu ngồi ngoài đó một mình, còn dặn mọi người đừng làm phiền cậu.

Ăn cơm xong, JunHyung không ra phòng khách xem tivi cùng mọi người mà ra sân nói chuyện với cậu. 4 người còn lại cũng rất lo lắng cho cả anh và cậu. Nhất là DooJoon, anh muốn biết thực sự đang có chuyện gì xảy ra với cậu.

- Này, hôm nay em bỏ bữa tối muốn bị phạt không hả? – Anh lên tiếng sau khi đứng nhìn cậu một lúc lâu từ phía sau.

Cậu nhìn anh, chỉ khẽ mỉm cười - một nụ cười hiếm hoi.

Anh đến ngồi cạnh bên cậu.

- Sao vậy??? – Anh khẽ hỏi.

Im lặng một lúc

- Em sẽ chỉ làm phiền anh 1 tháng thôi. - Cậu nhẹ nhàng, khác hẳn với cậu khi ở trước mặt mọi người – Sáng nay cha em gọi bảo tháng sau em sẽ đi du học.

Anh cười

- Thế thì là tin vui với em còn gì. Em đâu có muốn sống ở đây.

Cậu nhìn anh, cười nhạt:

- Phải, em không muốn phát điên ở đây. Nhưng ...... - ngừng một lúc - ... em không thể rời khỏi Hàn Quốc.

- Em vẫn còn nghĩ đến điều mẹ em nói à??? – Anh nói những câu mà chỉ có 2 người hiểu.

- Đó là tâm nguyện cuối cùng của mẹ em. Em nhất định phải bảo vệ ngôi nhà của họ ngoại em. Nó không chỉ có ý nghĩa to lớn với ông ngoại mà còn rất quan trọng với mẹ. - Cậu nói một hồi.

Anh không nói gì im lặng nghe cậu nói.

- Em quá rõ ý định của ông ta. Học hỏi ư? Tiếp xúc với nhiều người ư? Giả dối. Tất cả chỉ là cái cớ. Ngay cả việc ông ta muốn em đến đây. Chỉ là cái cớ mà thôi. Em khác các anh. Cha em khác cha các anh. Cha các anh muốn con mình ra ở riêng vì không muốn các anh là những công tử chỉ biết hưởng thụ. Còn ông ta chỉ muốn em không ở nhà để ông ta có thể đưa những cô gái chỉ đáng tuổi con ông ta về mà vui chơi thôi. – Cậu cười khẩy – Dù gì thì làm những việc như vậy ở bên ngoài không phải nguy hiểm hơn ở chính nhà mình sao? Không thợ săn ảnh, không camera bí mật. Qua thoải mái còn gì. Nhưng ông ta đừng nằm mơ. Em sẽ không để ông ta làm nhơ bẩn căn nhà đó. Không bao giờ. - Cậu nói từng lời với tất cả sự phẫn nộ của mình.

- Thôi nào DongWoon. Ít ra thì cha em cũng đang ở Mỹ. Ông ấy sẽ chẳng làm gì ở căn nhà ấy được đâu. – Anh an ủi cậu

- Chỉ 2 tháng thôi. Thế nên ông ta mới muốn em đi sớm. Như vậy khi ông ta về Hàn Quốc thì em đã đi nước ngoài rồi. Lúc đó thì ông ta thoải mái muốn làm gì thì làm rồi.

- Không thể từ chối không đi sao?

- Anh hiểu ông ta mà. Em không muốn đi có lẽ ông ta cũng trói lại rồi bắt đi. Ông ta là vậy. Một con thú máu lạnh, độc ác và tàn nhẫn .... Vậy mà ... vậy mà mẹ đã phải chịu đựng ông ta trong 16 năm - Giọng cậu nghẹn lại, chìm xuống.

Anh kéo cậu vào lòng. Xoa đầu an ủi cậu như khi xưa:

- Dù sao thì mẹ em cũng đã được giải thoát rồi mà. Mẹ em trên thiên đường cũng không muốn thấy em như thế này đâu.

Cậu gục đầu vào vai anh, cố cắn chặt môi mình ngăn những cảm xúc trong lòng, không cho nó biến thành những giọt nước mắt. Từ khi mẹ cậu mất, cậu không cho phép mình rơi lệ, không cho phép mình yếu đuối dù chỉ một phút giây. Nhưng cứ mỗi khi nghĩ đến mẹ là cậu lại không cầm lòng được. Có lẽ cậu không để ý đến vết thương trên môi mình đang rỉ máu và bởi vì, có lẽ vết thương trong lòng cậu còn đau hơn vết thương ngoài da rất nhiều lần.

Hai người cứ nói chuyện mà không để ý rằng có người thứ 3 đã nghe thấy tất cả. DooJoon đã ngồi nép mình vào hàng cây bụi sau lưng anh và cậu nãy giờ. Còn 3 tên còn lại vì đứng xa quan sát nên khôn nghe thấy gì.

- YoSeob à. Đừng có ghen đấy nha. – KiKwang nhìn YoSeob lo lắng.

- Tớ hẹp hòi vậy sao? - Cậu gõ vào đầu KiKwang một cái mà không thèm để ý có 1 người đang rất xót và nhìn cậu với con mắt mang hình viên đạn. - Tớ biết JunHyung rất quý DongWoon như em ruột. Tớ không ghen tuông vớ vẩn vậy đâu. [thật không???? *nghi ngờ*]

Không chấp mấy cái tên không biết gì mà vẫn oang oang cái mồm này.

Còn 1 người biết rõ đầu đuôi câu chuyện thì im lặng suy nghĩ nãy giờ [Mà cũng chẳng nói chuyện với ai được. Đứng một mình mà]

Ngày thứ 2 dần trôi qua ...........

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mọi chuyện vẫn cứ như vậy, cậu vẫn chẳng thể thay đổi cái nhìn với 4 người cùng nhà.

Hôm nay là cuối tuần. Vậy cậu đã ở đây 1 tuần rồi. Cậu thấy 4 người họ thật biết chịu đựng. Mặc dù cậu luôn nói những lời khó nghe nhưng bọn họ lại chẳng bao giờ bực bội với cậu. Lúc nào cũng : “ Vì chúng ta là anh em, là bạn bè mà.” Và tất nhiên là nhận được lời đáp lại từ cậu: “ “Anh em”, “bạn bè” ư??? Thôi đi! Tình anh em, tình bạn giữa những công tử ư? Nếu tôi chỉ là con trai của 1 kẻ nghèo thì mấy người chẳng thể nói ra câu đó được đâu.” Cùng với một nụ cười khẩy. Vậy mà họ cũng chẳng nói gì. Tên DooJoon đó thì chỉ suốt ngày : “ Đừng bao giờ nghĩ như vậy. Chúng tôi không phải loại người đó đâu”. Nhàm tai. Cậu chẳng thèm để ý.

~~~~~~~~

Ngước lên nhìn đồng hồ, tối quá, nhưng những tia sáng hiếm hoi bên ngoài cố gắng len lỏi qua khe rèm cửa sổ cũng đủ cho cậu nhìn thấy số chỉ trên chiếc đồng hồ, không rõ lắm nhưng cậu có thể thấy bây giờ là 3h sáng. Không biết cậu đã xem giờ bao nhiêu lần trong đêm nay rồi. Cậu không cần bật đèn hay mở chiếc di động ra xem. Ngay cả những việc làm nhỏ như vậy cũng khiến cậu mệt mỏi. Cậu khẽ quay đầu nhìn con người bên cạnh. Anh ta đã chìm vào giấc ngủ. Vì chưa hề chợp mắt nên cậu biết DooJoon chỉ vừa mới ngủ. Không biết anh ta có chuyện gì mà trằn trọc mãi. Nghĩ vậy chứ cậu cũng chẳng quan tâm. Việc của cậu còn chưa lo xong hơi đâu mà nghĩ cho người khác. Rồi cậu lại quay về với tư thế ban đầu tiếp tục suy nghĩ.

Tích tắc ... tích tắc

3h30 ....

4h15 ....

4h30

Như nghĩ ra điều gì, cậu bật dậy, nhẹ nhàng thay quần áo và ra ngoài. Không khí trong lành sáng sớm khiến lòng cậu nhẹ hơn một chút. Cậu bước từng bước chậm rãi, hít thật sâu bầu không khí dễ chịu ấy. Trời vẫn chưa sáng hẳn, ngoài đường cũng rất hiếm người.

Cậu chậm rãi mở chiếc điện thoại. Dường như cậu đang chuẩn bị làm một việc cậu không muốn.

Tìm số điện thoại của cha cậu. Ấn phím gọi.

..............................

..........

............

...

Phải một lúc sau mới có tiếng từ bên kia.

- DongWoon à, có chuyện gì mà con gọi cho cha sớm như vậy.

- Con nhớ cha nên gọi cũng không được sao? Con không làm phiền cuộc vui của cha chứ - Cậu nói một câu mỉa mai.

- Con đang nói gì vậy. Cha không có thời gian chơi đùa với con đâu. Sáng cha còn có cuộc họp. – Ông có vẻ hơi tức giận với câu nói của cậu.

- Cha, việc du học của con như thế nào rồi. - Cậu vào chủ đề chính.

- Cha đã nói rồi, con không cần phải lo mấy chuyện đó.

- Cha không sợ con sang đó sẽ làm xấu mặt cha sao??? - Cậu bắt đầu kế hoạch của mình.

Im lặng một lúc, ông giờ như đã tỉnh ngủ hẳn. Trước giờ cậu rất biết nghe lời nhưng nếu ông ép buộc cậu làm việc gì đó mà cậu đã từ chối thì cậu sẽ phá đến cùng. Nhiều lần cậu đã làm ông bẽ mặt trước mọi người. Mà với một chủ tịch như ông thì điều đó thật đáng xấu hổ.

- Con yên tâm những thầy cô giáo ở trường đó rất giỏi chịu đựng. Những việc con làm cũng không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Đó là lý do vì sao JunHyung và bạn của nó vẫn không hề than phiền gì về con. – Trong lòng ông cũng thực sự thấy 4 người họ rất biết chịu đựng. Ông biết vì cậu không thích đến đó ở nên chắc chắn đã có những lời nói không lọt tai. Đối với JunHyung thì đương nhiên là cậu không dám. Nhưng với 4 người kia thì khác. Họ cũng là 4 công tử của những tập đoàn có tiếng chứ chả chơi. Họ đâu có giống như những kẻ dưới quyền chỉ biết nịnh nọt ông. Dù cậu có ngỗ ngược như thế nào thì họ cũng phải im lặng. Vậy mà đã 1 tuần rồi mà không hề có cuộc điện thoại than phiền nào.

- Họ chẳng thể sống với con lâu hơn được đâu. - Cậu gạt bỏ những lời nói của ông.

- Chẳng phải con cũng tự nhận thấy họ rất biết chịu đựng sao. Từ đó mà con tự suy ra những thầy cô mà cha đã chọn cho con. – Ông như đọc được những suy nghĩ của cậu.

Chỉ chờ có thế, cậu nói luôn ý của mình:

- Vậy nếu họ không thể chịu đựng con đến cuối tháng thì sao? Con nghĩ những giáo viên mà cha chọn cũng nhanh chóng gửi con về nước thôi.

Ông hơi lo ngại. Nếu đến họ cũng không chịu đựng được cậu thì cũng khá nguy hiểm nếu đưa cậu ra nước ngoài. Cậu sẽ lại làm ông bẽ mặt thôi.

- Không có chuyện đó đâu. – Ông cảm thấy khó xử

- Vậy thì con và cha cược đi. - Cậu dứt khoát

- Cược cái gì. – Ông hơi ngạc nhiên

- Nếu họ chịu đựng được con trong vòng 1 tháng này thì con sẽ ngoan ngoãn đi du học. Còn nếu không ... con sẽ trở về nhà.

- Con đùa sao? Cha là cha con, cha không có quyền quyết định sao?

- Nhưng con lớn rồi, con có quyền lựa chọn cuộc sống của con.

- Cha không muốn cãi nhau với con nữa.

- Vậy thì cha đồng ý đi.

- Được rồi. Cha đồng ý. – Ông quyết định nhanh chóng.

- Được rồi. Cha nhớ không được nuốt lời đâu. Con cúp máy đây. Cha tiếp tục ngủ đi. - Cậu cúp máy luôn không để ông suy nghĩ tiếp, ông sẽ đổi ý mất.

Còn ông lại dường như chẳng để ý đến trò cá cược này lắm. Dù gì ông cũng không thể để cậu về nhà trong khoảng thời gian này. Dù thắng hay thua cũng vậy thôi.

...................................

- Không thấy DongWoon đâu cả? – DooJoon hớt hải chạy từ trên gác xuống.

- Không phải cậu ở chung phòng với DongWoon sao? Nó biến mất mà cậu cũng không biết à? - Mọi người tỏ ra khó hiểu và xen chút lo lắng.

- Mấy người làm gì mà như cháy nhà vậy? – Cậu từ ngoài vào, vẫn cái giọng không lọt tai ấy.

- Mới sáng sớm mà đã đi đâu vậy? Không nói với ai cả, như vậy sẽ khiến mọi người lo lắng đấy. – JunHyung trách

- Em chỉ ra ngoài cho thư giãn đầu óc một chút. Với lại em đâu còn là trẻ con nữa. Đi đâu cũng phải xin phép sao? - Cậu phớt lờ những quan tâm của mọi người.

- Mọi người đều muốn tốt cho cậu thôi mà. – DooJoon nhẹ nhàng.

- Nhiều chuyện. Muốn tốt cho tôi thì hãy để tôi về nhà đi. - Vẫn thái độ không tôn trọng ai.

- Em ăn nói cho cẩn thận đấy. – JunHyung gắt – Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn thôi.

Cậu liếc nhanh nhìn JunHyung rồi đi thẳng lên gác.

.......................

Đang nằm trên giường nghe nhạc, cậu giật mình khi JunHyung không thèm ngõ cửa mà xông thẳng vào phòng cậu.

- Lại gì đây hyung? Không phải muốn em rửa bát chứ? - Cậu vẫn nằm yên trên giường.

- Hôm nay là chủ nhật. – JunHyung nói

- Em biết. Vậy thì sao??? - Cậu thực sự không hiểu hyung đang muốn nói đến cái gì.

JunHyung đến cạnh cậu, tháo tai nghe của cậu rồi đưa cho cậu cây lau nhà đã cầm sẵn trên tay.

- Dọn dẹp đi. – Anh ra lệnh

- Sao lại là em. - Cậu ngạc nhiên

- Không phải riêng mình em đâu. Hôm nay tất cả đều phải dọn dẹp. – Anh giải thích – Còn nằm đấy à? Dậy đi.

Cậu thở dài, miễn cưỡng đứng dậy.

- Chúng ta sẽ phân công theo phòng. – JunHyung lên tiếng khi mọi người đã có mặt đầy đủ. - Tớ và YoSeob sẽ dọn tầng 1, KiKwang và HyunSeung tầng 2, DooJoon và DongWoon sân thượng. Rõ hết rồi chứ.

Mọi người đều đồng ý. Duy chỉ có cậu là lên tiếng:

- Sân thượng thì có gì mà lau dọn chứ.

5 người đều nhìn cậu bật cười. Còn cậu thì nhìn họ với ánh mắt khó hiểu.

- Vậy là 1 tuần ở đây mà em còn chưa tham quan hết ngôi nhà rồi. – JunHyung cười nham hiểm - Cứ lên đó xem có gì dọn dẹp không thì biết.

Tuy không hiểu gì nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn lên theo DooJoon.

- Cậu không quen với việc này phải không? – DooJoon lên tiếng trong khi hai người lên gác.

- Có làm bao giờ đâu mà quen.

DooJoon chỉ cười nhạt. Có lẽ anh đã quen với kiểu nói chuyện này rồi.

Và cậu chỉ hiểu câu nói của JunHyung khi cánh cửa dẫn ra sân thượng được mở ra.

Trên này có tất cả những vật dụng cho một sân chơi ngoài trời. Chưa kể còn có rất nhiều cây cảnh. Đẹp thì đẹp nhưng để dọn dẹp chỗ này thì quả là một vấn đề không nhỏ.

Như nghĩ ra cái gì, khuôn mặt cậu từ ngạc nhiên -> Chán nản -> Nham hiểm. Cậu ném cây lau xuống đất tìm chỗ ngồi rồi bật máy nghe nhạc. Trông cậu giờ giống như đang nghỉ ngơi chứ không phải lau dọn nhà.

DooJoon nhìn cậu, cười trừ rồi lắc đầu:

- Có lẽ cậu không quen. Tôi sẽ tự làm một mình vậy. Nhưng cậu nên quan sát để lần sau dọn dẹp. JunHyung sẽ nổi điên lên nếu thấy cậu như thế này đấy.

- Đừng có đem Jun hyung ra doạ tôi. - Rồi cậu lại quay lại với cái ipod.

DooJoon chẳng biết nói gì với cái người cứng đầu này. Anh bắt đầu công việc.

DongWoon dù giả vờ không để ý nhưng cậu lại hay nhìn trộm anh. Quả thực làm việc này một mình thật không dễ dàng gì. Mồ hôi đã thấm đẫm trên khuôn mặt, cổ và làm ướt đẫm chiếc áo phông của anh. Cậu hơi cảm thấy tội lỗi. Nhưng sau đó lại nhanh chóng gạt phắt cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Cậu chẳng cần cảm thấy gì cả, chỉ cần thực hiện tốt kế hoạch là ổn, làm vậy có lẽ anh ta sẽ ghét cậu. Cậu đã nghĩ như vậy và tiếp tục làm theo kế hoạch.

Cuối cùng thì cũng xong. Có lẽ không chỉ cần hoàn thành công việc mà anh còn cần làm nó với tốc độ của 2 người, như vậy JunHyung sẽ không nghi ngờ gì. Gìơ đây người anh đã đẫm mồ hôi, dù cố gắng không để cậu thấy sự mệt mỏi của mình nhưng gương mặt anh vẫn bộc lộ rõ điều đó.

Khẽ nhìn anh, cậu có phần hối lỗi, nhưng tất nhiên là cậu không biểu lộ điều đó.

....................................

- DongWoon làm việc chăm chỉ chứ - JunHyung ngay lập tức hỏi ngay khi vừa thấy 2 người đi xuống. – Sân thượng thì chắc không có gì nhiều để làm hả? – Anh trêu chọc cậu.

Lần này cậu không nói sự thật như lần trước nữa, mà còn cố tình nhận công về mình:

- Mấy việc này có là gì đâu.

- Tốt lắm, cứ thế mà phát huy. - Rồi quay sang nói với tất cả - Xong việc rồi, giờ chúng ta đi siêu thị mua đồ cho tối nay thôi.

Cậu ngạc nhiên nhìn anh:

- Mua đồ thì cần gì tất cả phải cùng đi chứ?

- À quên. Còn một chuyện. Ở đây vào chủ nhật chúng ta sẽ cùng tổ chức một bữa tiệc ngoài trời. – JunHyung giải thích.

- Như vậy vừa giúp thư giãn sau 1 tuần làm việc mệt mỏi, vừa giúp các thành viên gần gũi với nhau hơn. – KiKwang tiếp lời, vẻ mặt rất tự hào về cái ý tưởng do chính mình nghĩ ra ngay từ khi 5 người mới ở cùng nhau này.

- Hay thật. Thế nhưng tôi không cần gần gũi với mấy người nên chắc không phải tham gia. Với lại tham gia chỉ càng khiến tôi thêm stress mà thôi. - Cậu lạnh lùng.

- DongWoon, em quên những gì anh đã nói rồi phải không? Nhập gia thì tuỳ tục. Em không được từ chối bất kì hoạt động nào khi em đã bước vào ngôi nhà này. Hiểu không? – JunHyung ngay lập tức thay đổi thái độ, nghiêm khắc nhìn cậu.

Cậu cau mày nhìn anh. Mặc dù rất không muốn nhưng chẳng còn cách nào khác. Cậu lại phải miễn cưỡng đồng ý.

.............

Mấy con người này cũng thật lạ. Bao nhiêu tuổi rồi mà đi siêu thị cứ như là 1 đứa trẻ mới đến siêu thị cùng mẹ lần đầu, cái gì cũng nghịch vào, rồi còn trêu chọc nhau ồn ào khiến những người xung quanh đều phải nhìn. Đi với họ thật xấu mặt cậu.

- DooJoon à, cậu với DongWoon đi lấy đồ uống và đồ ăn nhẹ đi nha, bọn tớ sẽ chọn thực phẩm. - Rồi quay sang DongWoon – Dù sao thì em cũng có vẻ không muốn đi cùng bọn anh thì phải?

Qủa thực chẳng ai hiểu cậu bằng anh. Thôi thì đi cùng DooJoon cũng được, tránh được cái đám lắm mồm này là được. Dù sao thì tên DooJoon kia cùng ít nói, đi với anh ta có lẽ cậu sẽ được bình yên hơn, chí ít là không phải đi đến đâu cùng bị người ta nhìn. Nghĩ vậy nên cậu đồng ý, lẽo đẽo theo sau DooJoon.

Thế nhưng có lẽ cậu không biết rằng người ta đâu chỉ nhìn các cậu vì thấy kì lạ hay khó chịu, lý do lớn nhất là vì các cậu quá toả sáng, hào quang của các cậu khiến bất cứ ai cũng muốn được ngắm nhìn dù chỉ vài giây.

- Cậu muốn uống gì? – DooJoon lên tiếng khi hai người đang phân vân chọn lựa ở quầy đồ uống.

- Gì cũng được. - Cậu trả lời cho qua chuyện

- Cậu không có sở thích gì sao? ... về đồ uống ấy.

Cậu nhìn anh

“Aisiiii.... Sao cái tên này lại phiền phức thế không biết.”

Rồi cậu nhanh chóng chọn mấy chai nước bỏ vào xe hàng vừa trả lời:

- Đồ uống có ga.

Như đã có được câu trả lời dù nó không mấy hoàn hảo lắm, anh lấy thêm mấy chai nước có ga, nước ép và sữa.

- Cậu biết uống bia rượu không?

Một lần nữa cậu lại bị kéo ra khỏi bài hát yêu thích. Cậu bỏ tai nghe ra, phần vì muốn nghe rõ câu nói của anh, phần vì cậu không muốn bài hát mình nghe cứ bị đứt quãng.

- Biết, nhưng không uống được nhiều.

- Mà cậu cũng chưa đủ tuổi để uống nhỉ?

- Đừng nói tôi, mấy người cũng đâu có đủ tuổi.

Anh mỉm cười nhìn cậu:

- Phải.

Tự dưng anh lại cảm thấy ấm lòng hơn. Những câu trả lời của cậu tuy vẫn mang thái độ lạnh lùng nhưng đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cậu cũng không chỉ chăm chú đến cái ipod nữa mà thay vào đó là cùng anh chọn đồ, cũng góp ý với anh cái gì nên mua cái gì không nên mua. Qua đó anh nhận ra rằng cậu không hẳn hoàn toàn là 1 cậu ấm không biết làm gì như những điều cậu

vẫn hay nói.

Về đến nhà, cậu cùng DooJoon xếp đồ vào tủ lạnh, JunHyung và YoSeob cùng nhau chuẩn bị bữa trưa, HyunSeung và KiKwang thì dọn bàn ăn. Mọi người vẫn cứ làm công việc như thường ngày và hôm nay khung cảnh vẫn cứ như mọi ngày, chỉ khác hôm nay có thêm cậu. Chính cậu cũng chẳng hiểu tại sao hôm nay lại ngoan ngoãn cùng chuẩn bị bữa ăn với mọi người như vậy huống gì 5 người còn lại, cứ tròn xoe mắt ngạc nhiên. Thế nhưng cả 5 người đều cảm thấy vui vui. Có thể coi đó là 1 tiến triển tốt không nhỉ???

Tuy nhiên thì bữa ăn vẫn diễn ra như mọi hôm, hoàn toàn không có tiếng của cậu. Thế nhưng có vẻ cậu đã chú ý đến những điều mà 5 người còn lại nói hơn.

Bữa trưa hôm nay cậu không phải rửa bát. Đỡ quá. Cậu lại chui lên phòng, nằm bên phần giường của mình và lại nghe những bài hát yêu thích. Thế nhưng có vẻ như cậu hoàn toàn không chú ý đến giai điệu của bài hát. Cậu nghĩ về những chuyện từ sáng đến giờ. Sáng sớm thì cậu vẫn chạy đều theo kế hoạch đã định sẵn, thế mà đến trưa thì tan tành hết. Không được. Cứ thế này thì hỏng hết kế hoạch. Nghĩ vậy, cậu quyết định đẩy nhanh kế hoạch.

Tắt ipod cậu mặc quần áo rồi ra khỏi nhà. Và tất nhiên cậu không thể ra khỏi nhà mà không phải trả lời câu hỏi của JunHyung:

- Em đi đâu vậy?

- Em đi mua ít đồ.

- Về trước bữa tối nha. Tối nay chúng ta có bữa tiệc ngoài trời đấy. – JunHyung nhắc nhở.

Cậu ậm ừ nhưng dường như không để ý lắm.

......................................

- Cái thằng này, lại chứng nào tật đấy. – JunHyung bực mình khi nhìn chiếc đồng hồ.

Đã 7h tối mà vẫn chưa thấy mặt cậu. Mọi người đều thấy lo lắng.

- Thôi mặc kệ nó. Chúng ta ăn tối thôi. – JunHyung bực dọc nói.

- DongWoon có về thì cậu cũng đừng gay gắt với nó. Một sớm một chiều thì nó chưa thể thay đổi ngay được. – DooJoon lại gần vỗ vai JunHyung.

.........................................................

Tích tắc ..... Tích tắc ...

Đồng hồ điểm 12h.

Có tiếng động ngoài cửa.

- Có lẽ là DongWoon. Để tớ ra mở cửa. – DooJoon vội vàng đứng dậy.

JunHyung kéo tay DooJoon lại:

- Kệ nó. Nó có chìa khoá mà. Cái thằng này giờ còn dám vác mặt về nữa.

- Thôi mà JunHyung. – YoSeob kéo tay anh.

Nhìn YoSeob, ánh mắt anh dịu dàng hơn, khẽ gật đầu như hiểu mình phải làm gì.

Thế nhưng anh lại không thể giữ bình tĩnh khi thấy cậu. Nếu chỉ có mình cậu thì chắc anh đã có thể nhẹ nhàng hơn.

- Chào mọi người. Xin lỗi vì tôi về muộn. - Cậu cười khẩy. – À quên giới thiệu với mọi người đây là bạn gái tôi. Chúng tôi cũng chỉ mới quen nhau được vài tiếng đồng hồ thôi. - Cậu vừa nói vừa chỉ tay sang cô gái đang đứng bên cạnh.

Nhìn qua thì cũng biết cô ta chẳng phải loại tử tế gì. Quần áo thì có lẽ không thể ngắn và hở hang hơn được, khuôn mặt thì cứ như trát cả vài chục hộp phấn lên vậy.

- Em đang làm cái quái gì vậy. – JunHyung gắt lên và tiến nhanh tới chỗ cậu.

- JunHyung à!!! – 4 người còn lại ra sức ngăn cản anh.

DooJoon nhìn cậu:

- Cậu đâu phải là người như thế này.

- Đừng cố tỏ ra hiểu tôi. Tôi không cần anh dạy khôn tôi. - Cậu nói lớn.

- Cái thằng này. – JunHyung vung tay 4 người ra và cho cậu 1 cú đấm.

Cú đấm khá mạnh khiến cậu ngã lăn ra sàn. Cô gái thì chỉ biết hét lên rồi cúi xuống đỡ cậu với những cử chỉ không thể giả tạo hơn. Cậu hất tay ra, đứng dậy nhìn JunHyung, cười nhạt:

- Đánh hay lắm. - Rồi quay ra nhìn những người xung quanh. – Tôi đã nói rồi. Nếu không chịu đựng được thì đừng có giữ tôi lại đây. Chỉ là một cuộc gọi thôi mà.

- DongWoon …. – JunHyung cố gắng thoát khỏi 4 người còn lại để cho cậu 1 trận.

Nhìn JunHyung như vậy, trong lòng cậu thực sự thấy có lỗi vô cùng. Nhưng biết làm thế nào bây giờ, nếu không làm vậy, kế hoạch của cậu coi như đổ bể hết.

Cậu lấy lại vẻ mặt “không coi ai ra gì” rồi quay sang DooJoon:

- Xin lỗi, nhưng phiền anh nhường cho tôi phòng hôm nay được không? Chúng tôi cần có không gian riêng để tâm sự. - Vừa nói cậu vừa vòng tay qua eo cô gái kia và nở 1 nụ cười rất tình tứ.

- Cô ta không thể ở đây được. Hyung không cho phép. – JunHyung xen vào.

- Tại sao? - Cậu tỏ vẻ khó chịu.

- Đây là nhà của hyung, hyung có quyền. – Anh nhìn cậu nghiêm nghị

- Chẳng phải hyung nói em cũng là thành viên trong gia đình còn gì? Như vậy thì đây cũng là nhà của em. Em cũng có quyền đưa bạn về nhà chứ.

- Em…. – JunHyung nhìn cậu giận dữ.

- 2 người thôi đi. – DooJoon nói lớn rồi ra hiệu cho 3 người còn lại kéo JunHyung về phòng.

Khi 4 người đã đi khuất, anh mới quay lại nhìn cậu chỉ nói 1 cậu rất nhẹ nhàng:

- Hi vọng cậu biết thế nào là tốt với mình.

Rồi anh quay vào phòng khách.

- Hôm nay tôi sẽ ngủ ở đây. Hai người cứ tự nhiên đi.

Cậu nhìn theo anh rồi kéo cô gái lên phòng.

Đêm đó có lẽ là đêm mất ngủ với tất cả mọi nguời. Những âm thanh phát ra từ phòng cậu thực sự gây khó chịu với những người ngoài cuộc. Có lẽ đây cũng chính là chủ ý của cậu.

....................................................

Sáng hôm sau, cô gái rời khỏi ngôi nhà từ rất sớm. Cậu tiễn cô ta ra khỏi cổng rồi quay lại nhà thì đã thấy JunHyung đứng ở đó chờ cậu:

- Em đang làm cái trò gì vậy?

Cậu lấy hết can đảm nhìn thẳng vào anh, biết là anh đang rất bực mình nhưng cậu cũng chẳng thể làm gì để giảm bớt. Cậu cười khẩy:

- Hyung muốn nói chuyện đêm qua phải không? Em lớn rồi, chỉ muốn thử làm 1 thằng đàn ông thôi mà.

JunHyung đang định cho cậu 1 cú đấm thì bị những con người không biết từ đâu chạy ra ngăn lại. Tất nhiên đó không ai khác ngaòi DooJoon, YoSeob, HyunSeung và KiKwang. Họ đã đứng ở phía sau ngay từ đầu.

JunHyung chỉ tay vào cậu:

- Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Đừng để chuyện như vậy xảy ra ở ngôi nhà này thêm một lần nữa. Hyung sẽ không tha cho em đâu.

Rồi anh vung mạnh tay và tức giận bỏ lên phòng. YoSeob gọi với theo và đuổi theo anh. HyunSeung và KiKwang chỉ nhìn cậu rồi cũng lên phòng. Có lẽ trong hoàn cảnh này, chẳng ai còn tâm trạng ăn sáng nữa.

Riêng DooJoon vẫn đứng đó nhìn cậu không nói gì. Cậu không dám nhìn thẳng vào anh. Một lúc sau thì cậu cũng bỏ ra ngoài chỉ nói lại 1 câu:

- Tôi ra ngoài có việc.

Anh chỉ nhìn theo cậu một cách buồn bã, không nói gì. Nhưng khi lên phòng, anh còn buồn hơn khi nhìn thấy chiếc ga trải giường đã in dấu toàn bộ cuộc vui đêm qua của cậu. Anh chỉ lắc đầu rồi bắt đầu tháo ga trải giường ra.

Còn cậu, cậu quay trở lại nhà vì nhớ ra mình không mang di động. Cậu nhẹ nhàng vào phòng, nhìn qua cánh cửa nhà tắm, cậu thấy anh đang vất vả giặt tấm ga giường dính đầy những thứ nhơ bẩn. Cậu thực sự thấy sock khi thấy anh làm việc này. Để 1 người đàn ông giặt chính tấm ga trong cuộc vui của chính mình đã là 1 việc khó khăn, thế nhưng hiện tại anh đang tự tay giặt tấm ga trong cuộc vui của người khác.



“Anh ta là một kẻ ngốc sao?”

Cậu thầm nghĩ. Cậu không hiểu sao anh lại tự tay giặt nó trong khi chỉ cần bỏ nó vào máy giặt là xong. Nhìn anh cậu thấy mình thật có lỗi, nhưng tất nhiên cảm giác đó nhanh chóng bị thổi bay mất. Cậu bỏ qua cảnh tượng trước mặt nhẹ nhàng lấy di động rồi bỏ ra ngoài.

Cảnh tượng tối nay chẳng khác gì tối hôm qua, vẫn là cô gái đó. Nhưng điều khác biệt là chẳng hề có cú đấm nào. Thấy cậu trở về cùng cô gái đó, JunHyung chỉ nhìn cậu rồi lập tức bỏ lên phòng. Các thành viên khác cũng ai về phòng người đó ngoài trừ DooJoon thì ở luôn phòng khách.

Và cũng giống như đêm qua, lại âm thanh khó chịu đó. Đến cậu còn chẳng thể chịu được huống gì là những người xung quanh. Căn phòng giờ tràn ngập những âm thanh ghê người nhưng cảnh tượng bên trong nó thì chắc chắn sẽ khiến người ta phải há hốc mồm ngạc nhiên. Cậu ngồi trên giường, đeo tai nghe, còn cô gái ngồi trên ghế và cứ tự rên rỉ một mình. Một màn kịch. Phải tất cả mọi chuyện chỉ là một màn kịch do cậu dựng lên mà thôi. Một người như cậu sao lại có hứng thú với loại đàn bà như thế này được cơ chứ.

Cho dù đã mở to volume nhưng những âm thanh đó vẫn khiến cậu khó chịu. Và sự khó chịu đó đã biểu lộ quá rõ ràng trên khuôn mặt cậu. Nhận thấy điều đó, cô ả bèn đến bên cậu, đưa ra những lời nói và cử chỉ khiêu gợi:

- Cậu thấy khó chịu sao? Sao chúng ta không làm thật? Cậu sẽ thấy thích đấy?

Cậu vội vàng đẩy cô ta xuống giường, gắt:

- Tôi đã bảo không được chạm vào chiếc giường.

Cô ả ngã xuống sàn, vẻ mặt hơi sợ hãi trước cử chỉ của cậu.

Cậu lấy lại bình tĩnh, tiến đến gần cô ta, cười mỉa mai:

- Tôi không bao giờ có hứng thú với loại phụ nữ như cô.

Rồi cậu đứng dậy trở lại giường không quên nhắc nhở:

- Mối quan hệ giữa chúng ta hết đêm nay là chấm hết. Cô nhận tiền rồi thì chúng ta coi như chưa từng gặp nhau. Tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với loại người như cô. Hiểu chưa???

Trước thái độ của cậu, cô ả chỉ biết gật đầu lia lịa. Dù sao thì với loại người như cô, việc Shift + Delete đã quá quen thuộc. Dù sao thì cô cũng đã nhận được 1 khoản tiền lớn từ cậu.

Mọi chuyện có lẽ đã diễn ra theo đúng kế hoạch của cậu nếu DooJoon không tình cờ đứng ngoài và nghe hết câu chuyện. Có lẽ anh cũng đã ngầm đoán được ý đồ của cậu.

……………………………………….

Sáng hôm sau, sau khi cùng cậu trang trí cho chiếc giường sao cho giống hậu quả còn sót lại của 1 cuộc vui, cô ả rời khỏi ngôi nhà còn cậu quay trở lại phòng mà không gặp trở ngại gì từ JunHyung. Hôm nay Jun hyung của cậu không đứng chờ để mắng cho cậu 1 trận như hôm qua nữa.

Cô ả đi bộ về như thường. Bất chợt có một cánh tay kéo mạnh cô vào góc đường. Ban đầu thì sợ hãi nhưng khi nhìn thấy người đó cô ta lấy lại cái vẻ õng ẹo:

- Anh cũng muốn tìm thú vui sao?

- Tôi muốn sự thật.

Lời nói của con người đối diện khiến cô ả ngừng hành động của mình lại, trên mặt biểu lộ rõ sự sợ hãi đến tột cùng.



…………………….

Về phần cậu, trở về phòng với bộ dạng mệt mỏi. Đã 2 ngày rồi cậu không ngủ. Có lẽ đó cũng là lý do khiến cậu khép màn kịch này lại. Cậu tự nghĩ như vậy có lẽ cũng đủ để kế hoạch thành công rồi.

Nhìn chiếc giường cậu lại nghĩ đến cảnh tưởng ngày hôm qua. Hôm nay ga trải giường “được trang trí” thêm màu đỏ “bắt mắt” khiến chính cậu còn thấy nổi da gà. Cậu dám chắc hôm nay DooJoon sẽ không dám giặt tấm ga này như hôm qua nữa. Nghĩ rồi cậu vào nhà tắm, tắm gội sẽ khiến cậu đỡ mệt mỏi hơn đồng thời cũng rửa sạch cái mùi bẩn thỉu của cô ả.

Cậu vừa bước ra khỏi nhà tắm thì JunHyung đến. Chẳng thèm gõ cửa, anh xông thẳng vào phòng cậu. Thấy vậy cả 3 người đều biết có chuyện chẳng lành bèn chạy theo anh vào. Nhìn cảnh tượng trong phòng và nhất là chiếc giường, mọi người đều không khỏi ngỡ ngàng. JunHyung nhìn thẳng vào cậu:

- Hyung đã nói rồi đúng không? Em thật sự không coi hyung là hyung nữa rồi đúng không?

Dừng lại một lúc, anh chờ câu trả lời từ cậu. Nhưng đáp lại anh chỉ là một sự yên lặng, sự yên lặng khiến người ta bực mình.

- Thu dọn đồ đạc đi. Trong ngày hôm nay, hãy trở về nhà của em.

- JunHyung à ….. – 3 người còn lại ngạc nhiên nhìn anh khi anh đưa ra quyết định đó.

Cậu nhìn anh. Lời nói đó của anh là điều cậu mong muốn nhất, cậu đã làm mọi cách để anh đưa ra quyết định đó, sao giờ khi anh nói ra điều đó, lồng ngực cậu lại đau như vậy.

Cậu gật đầu:

- Em sẽ thu dọn nhanh thôi.

Anh nhìn cậu bằng ánh mắt thất vọng:

- Hyung đã sai lầm. Em thực sự không còn là cậu em trai Son DongWoon mà anh đã từng yêu thương nữa. Em đã thay đổi thực sự rồi, thay đổi rồi ....

Giọng anh nhỏ dần rồi tắt ngấm. Mọi cảm xúc trong anh đều bị chặn lại, bị giữ lại trong lòng. Anh không nhìn cậu thêm lần nữa, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng. 3 người nhìn cậu, họ không biết phải nói gì với cậu lúc này, họ muốn giữ cậu lại, muốn lắm chứ, không biết từ khi nào họ đã coi cậu như 1 đứa em trai thực sự. Nhưng liệu đó có phải là điều cậu muốn hay không?

Gìơ chỉ còn lại mình cậu trong căn phòng. Trống trải quá, cô đơn quá. Đây là điều cậu muốn. Phải đây là điều cậu mong chờ, nhưng sao cậu không cảm thấy vui, không vui chút nào, ngược lại cậu thấy đau, lồng ngực cậu đau lắm. Tại sao vậy???

Đứng trước cảnh tượng này, nhìn Jun hyung, nhìn mọi người như vậy cậu thực sự rất đau. Nhưng biết làm sao bây giờ? Cậu là đứa con trai duy nhất của mẹ cậu, đứa cháu trai duy nhất của họ ngoại, cậu không thể đứng nhìn gia sản của họ bị cha cậu chia sẻ cho người đàn bà khác. Không đời nào.

- Jun hyung, xin lỗi .... Xin lỗi tất cả mọi người. Đừng tha thứ cho em, đừng tha thứ cho tôi. Đừng bao giờ..

Cậu chỉ có thể thì thầm những lời đó một mình. Lúc nào cậu cũng chỉ có một mình mà thôi. Là mọi người không bên cậu, hay tại cậu luôn xa lánh mọi người???. ....

..................................

- Cái gì? Sao cậu lại quyết định như vậy hả JunHyung? – DooJoon dường như mất bình tĩnh sau khi nghe YoSeob kể lại câu chuyện.

- Chính nó cũng muốn vậy còn gì. Quyết định đó đúng ý nó còn gì. Với lại tớ không muốn các cậu khổ sở vì nó nữa. Tớ cũng mệt mỏi với nó quá rồi. – JunHyung bình thản trả lời DooJoon.

- Cậu đang nói cái gì vậy? Chẳng phải chúng ta đã quyết tâm sẽ giúp DongWoon tìm lại con người thật của mình sao? Chẳng phải cậu luôn nhờ bọn tớ giúp đỡ DongWoon sao? Chẳng phải cậu luôn bảo bọn tớ hãy cố gắng chịu đựng nó sao? Sao bây giờ chính cậu lại không chịu đựng được vậy? Yong JunHyung là người dễ từ bỏ vậy sao? Là người dễ dàng đứng nhìn đứa em trai mình yêu quý tiếp tục lún sâu vào bùn lầy vậy sao? Cậu chỉ là người như vậy thôi sao JunHyung?

DooJoon không giữ được sự bình tĩnh vốn thấy ở anh nữa. Anh lao vào túm lấy cổ áo JunHyung.

JunHyung hất mạnh tay DooJoon, nói lớn:

- Vậy cậu bảo tớ phải làm gì đây? Tớ không muốn nhìn các cậu phải khổ sở vì DongWoon nữa? Từ khi nó đến đây, căn nhà này đã mất hẳn đi tiếng cười vốn có. Tớ không muốn đem tình bạn của chúng ta ra ép buộc các cậu phải chịu đựng vì việc riêng của tớ.

Không gian yên lặng sau lời nói của JunHyung.

- Bọn mình thực sự không thấy vậy đâu JunHyung à. – YoSeob lên tiếng.

- Phải đấy. Chúng tớ chưa bao giờ nghĩ đó là việc bị ép buộc cả. – HyunSeung thêm vào.

- Cũng như cậu, bọn tớ coi DongWoon là một đứa em trai, vì vậy bọn tớ cũng muốn giúp nó. – KiKwang cũng lên tiếng.

- Cậu hãy nghe cái này đi – DooJoon chen vào. Anh lấy di động ra và bật lên cho mọi người cùng nghe.

Ở trong phòng, DongWoon cũng nghe tiếng ồn dưới nhà. Có lẽ lại là chuyện về cậu. Cậu cũng không muốn xuống nhanh tay thu dọn đồ đạc. Có lẽ việc cậu dời khỏi đây sẽ đưa mọi thứ trở lại như cũ. Như vậy sẽ tốt cho tất cả. Cậu đã khiến họ thực sự mệt mỏi rồi, cậu đã đem đến quá nhiều rắc rối cho họ. Cậu đi là quyết định chính xác.

Đang thu dọn đồ đạc thì cậu nghe tiếng cửa bật mở sau lưng. Vì đang quay lưng lại với cánh cửa nên cậu không biết là ai. Nhưng cậu đoán đó là JunHyung, chỉ có hyung ấy mới vào mà không gõ cửa như vậy.

- Em đang thu dọn, sắp xong rồi. - Cậu nói mà không quay lại.

- Tôi muốn nói chuyện với cậu.

Tiếng nói phía sau làm cậu hơi giật mình quay lại. Là DooJoon. Tuy vậy cậu lấy lại vẻ mặt lạnh lùng:

- Tôi đang bận lắm. Với lại tôi cũng chẳng có gì để nói với anh cả.

Rồi cậu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc.

DooJoon tiến nhanh tới chỗ cậu, nắm lấy cổ tay cậu, kéo đi.

Cậu hơi giật mình trước hành động của DooJoon, khác hoàn toàn với một DooJoon nhẹ nhàng mà cậu biết.

- Anh đang làm cái gì vậy. - Cậu gắt lên khi bị anh kéo xuống nhà.

Anh chỉ im lặng, lẳng lặng kéo cậu đi.

- Yah ... Anh bị điếc à? Có nghe thấy tôi nói không vậy?

Vẫn im lặng.

Nhìn thấy vậy, 3 người định đuổi theo họ thì bị JunHyung ngăn lại:

- Cứ kệ 2 người đó đi. – Anh nói trong khi mắt dõi theo họ cho đến khi họ đi khuất sau mấy hàng cây cảnh.

.............................

Ra ngoài vườn, DooJoon mới bỏ tay DongWoon ra. Cậu dùng tay còn lại xoa xoa cổ tay đang hằn đỏ:

- Anh đang làm cái trò gì vậy? Anh mất trí rồi sao?

Vẫn là sự im lặng đó, anh chỉ lặng lẽ mở điện thoại ra. Giọng nói phát ra từ chiếc điện thoại khiến cậu giật mình.

“Phải đó chỉ là 1 màn kịch thôi. Anh ta trả tiền để tôi rên rỉ suốt đêm còn anh ta thì ngồi trên giường nghe nhạc. Hứ ..... Chẳng hiểu anh ta có vấn đề gì không mà không có hứng thú gì cả. Còn chỗ “đồ” trên giường đó ở chỗ tôi cũng dễ kiếm thôi. Tôi đã nói toàn bộ sự thật. Gìơ có thể đi rồi chứ. ....”



Cậu im lặng, không nói được một lời nào.

Giờ anh mới lên tiếng:

- Cậu việc gì phải làm như vậy hả DongWoon? Cậu không tin chúng tôi nhưng cậu phải tin JunHyung chứ. Cậu ấy đã làm tất cả chỉ vì muốn cậu trở lại như xưa, muốn cậu tìm lại con người thật của mình. Tại sao cậu cứ hết lần này đến lần khác làm JunHyung phải đau lòng như vậy?

Ngừng một lúc, anh tiếp tục:

- JunHyung là một người rất nghiêm túc trong mọi việc, cậu ấy cũng có cái nhìn về cuộc sống chín chắn hơn chúng tôi. Đối với chúng tôi cậu ấy như một người anh vậy. Cậu ấy luôn làm mọi việc một cách cẩn thận và đúng đắn bởi cậu ấy ghét phải hạ mình trước người khác. Cậu biết rõ điều này mà DongWoon. Vậy mà cậu ấy đã hạ mình năn nỉ chúng tôi giúp đỡ cậu. Chúng tôi không phải là những con người có thể chịu đựng tất cả đâu.

Rồi anh cười nhạt:

- Vào đêm trước ngày cậu đến, chúng tôi đã cùng ngồi lại với nhau xem sẽ giúp cậu như thế nào? JunHyung đã kể lại cho chúng tôi mọi chuyện về cậu. Anh ấy đã mong chúng tôi giúp đỡ cậu, mong chúng tôi chịu đựng cậu. Đó là lần đầu tiên tôi thấy JunHyung như vậy. Cậu ấy đã làm tất cả những gì có thể vì cậu. Vậy mà cậu .....

- Vậy tất cả những gì mấy người làm cho tôi chỉ là vì Jun hyung thôi sao? Những thứ đó cũng chỉ là giả thôi sao? - Giọng cậu nghẹn lại.

- Phải. – Anh trả lời không chút ngập ngừng.

Tim cậu như bị bóp nghẹn. Cậu không hiểu tại sao mình lại đau như vậy khi nghe câu trả lời đó. Cậu không hiểu tại sao cậu lại mong anh nói “Không” đến như vậy. Chỉ là giả thôi vậy tại sao anh không nói dối cậu thêm một lần? Sao anh không nói những tình cảm đó là thật, những hành động quan tâm của anh với cậu là thật? Tại sao chứ? Chính cậu cũng không hiểu tại sao mình lại mong muốn vậy.

Anh lên tiếng, nối tiếp câu trả lời lúc trước:

- Đó là lúc đầu. Chỉ vài ngày đầu thôi. Còn sau đó tất cả đều là thật. Chúng tôi coi cậu như người trong nhà, như em trai của mình vậy. Chính vì vậy tất cả những gì chúng tôi làm cho cậu là thật. Tất cả đều là thật.

Anh ác lắm. Tại sao anh lại trả lời như vậy. Anh khiến trái tim cậu như vỡ nát ra rồi lại hàn gắn nó lại. Mọi cảm xúc trong cậu như vỡ oà ra. Cậu không biết phải nói gì, làm gì lúc này nữa. Cậu ngồi gục xuống, lẩm bẩm:

- Đừng làm vậy, đừng đối xử tốt với tôi như vậy. Mấy người sẽ chẳng nhận được gì đâu?

Anh ngồi xuống, lắc mạnh vai cậu:

- Hãy thôi ngay cái ý nghĩ có cho thì phải có nhận ấy đi. Tình cảm là thứ người ta có thể cho đi mà không cần nhận lại. Cậu hiểu chứ?

Cậu gục đầu xuống, hơi chạm nhẹ đầu mình vào ngực anh. Cậu muốn tựa hẳn vào nó. Bình yên quá, ấm áp quá. Nhưng cậu vẩn giữ nguyên như vậy, không dám dựa vào anh. Cậu sợ. Sợ sự ấm áp, sự bình yên đó chỉ là ảo tưởng với cậu mà thôi. Cậu sợ khi chạm vào nó thì nó sẽ biến mất, sẽ vỡ tan.

Sợ, cậu sợ lắm. Mọi điều tốt đẹp chẳng bao giờ ở lại với cậu. Những người đối tốt với cậu cũng không bao giờ ở lâu bên cậu.

Anh vòng tay qua định ôm cậu nhưng anh lại dừng lại. Liệu cậu có muốn điều đó hay không?

Nghĩ vậy anh chỉ nhẹ nhàng nói với cậu:

- Hãy để chúng tôi giúp cậu. Được chứ? Xin cậu hãy tin ở chúng tôi.

Cậu không nói gì, cậu thực sự chẳng biết nói gì nữa.

Anh nhẹ nhàng kéo cậu dậy:

- Trước tiên cậu phải đi xin lỗi JunHyung đã. Cậu ấy rất lo lắng cho cậu đấy. Nào ... đứng dậy đi.

Cậu ngoan ngoãn đứng dậy theo anh nhưng lại lập tức hất nhẹ tay anh ra tự đi một mình.

Anh chỉ mỉm cười. “Hất nhẹ” cũng là 1 tiến triển tốt chứ nhỉ?

Bước vào nhà, cậu thấy mọi người đã đứng đó từ trước, YoSeob, HyunSeung và KiKwang chỉ đứng nhìn cậu. Có lẽ họ muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết phải nói như thế nào nên im lặng. Riêng JunHyung chỉ nhìn cậu, có vẻ như anh không có gì muốn nói mà đang chờ đợi cậu nói điều gì đó.

DooJoon huých nhẹ vào tay cậu, cậu nhìn anh rất nhanh, dường như hiểu ý anh muốn nói gì, cậu quay lại phía JunHyung nhưng không dám nhìn thẳng vào hyung của mình.

- Em xin lỗi. - Cậu nói nhỏ

Ngừng một lúc.......

- Em xin lỗi vì chỉ biết nghĩ đến việc riêng của mình, chỉ nghĩ đến lợi ích riêng của mình mà không quan tâm đến cảm nhận của hyung .... - Giọng cậu nghẹn lại. .... Em biết hyung lo cho em rất nhiều, hyung làm tất cả để tốt cho em, vậy mà tất cả những gì em làm cho hyung lại là làm hyung tức giận, làm hyung phải thất vọng về thằng em này. Em xin lỗi ... xin lỗi .... - Cậu không ngừng nói 2 từ đó.

Cậu gục xuống dưới chân anh. Cậu cố ngăn những giọt nước mắt. Cậu biết, biết mình có lỗi với Jun hyung nhiều, nhiều lắm. Cậu đã làm anh thất vọng rất nhiều. Mọi việc anh làm đều chỉ muốn tốt cho cậu. Vậy mà cậu đã làm gì để đáp lại sự quan tâm của anh. Cậu hết lần này đến lần khác làm anh tức giận, hết lần này đến lần khác dẫm đạp lên lòng tốt của anh. Cậu không mong tha thứ. Chắc hẳn anh phải thất vọng về cậu nhiều lắm. Ngay đến chính cậu còn không nhận ra nỗi bản thân mình nữa là.

JunHyung chầm chậm cúi xuống cạnh cậu:

- Phải. Hyung thất vọng lắm. Sao hyung lại có 1 thằng em ngốc nghếch đến như vậy cơ chứ.

Cậu ngước lên nhìn anh. Anh cười, xoa nhẹ đầu cậu, mắng:

- Yahhh.... Đàn ông con trai gì mà lại khóc như con gái thế. Haizzz ... Thất vọng quá, thất vọng quá đi...

Rồi anh ôm cậu vào lòng.

- Ngốc thật. Em là em trai tốt nhất của hyung mà. Trong mắt hyung, DongWoon luôn là người em trai tuyệt vời nhất. ..... Đối với em, hyung cũng vậy phải không?

Cậu gật đầu lia lịa trong lòng anh, nói trong tiếng khóc:

- Phải. Phải. Với em hyung là nhất, là người hyung tốt nhất trên đời này.

- Vậy tại sao em không để hyung giúp em?

Cậu ngước lên nhìn anh.

- Nếu em coi hyung là hyung tốt nhất thì phải để hyung giúp em cùng vượt qua khó khăn chứ. Tại sao em lại chỉ biết chịu đựng một mình như vậy? Em chẳng phải là người ngốc nhất thế gian này hay sao?

Cậu bật cười nhìn anh:

- Chính vì hyung là hyung tốt nhất nên em không muốn hyung phải lo nghĩ về em, khoong muốn kéo hyung vào bất cứ rắc rối nào.

- Có phúc cùng hưởng có hoạ tự chịu thế thì còn gì là anh em nữa. Hứa với hyung, từ giờ bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không được tự chịu 1 mình nữa. Em có hyung cơ mà. Phải không?

Cậu mỉm cười, gật đầu như 1 đứa trẻ.

Anh cười lau nhưng giọt nước mắt trên khuôn mặt cậu rồi kéo cậu đứng dậy.

- Nếu em muốn xin lỗi thì không chỉ có mình hyung đâu. – Anh nhắc nhở rồi nhìn sang những người xung quanh.

- Không ... không ... phải làm vậy .... – 4 con người từ nãy đứng im giờ mới ấp úng lên tiếng.

Nhưng chẳng để họ nói hết câu:

- Xin lỗi mọi người. - Cậu cúi gập người rất lễ phép – Tôi biết trước giờ tôi đã làm rất nhiều điều có lỗi với mọi người. Vậy mà ngay đến 1 câu than phiền cũng không có. Thực lòng tôi rất cảm ơn mọi ngưòi đã đối xử rất tốt với tôi trong thời gian qua.

- Đừng nói như vậy. Với chúng tôi, cậu cũng như 1 ngưòi em trai. – KiKwang mỉm cười.

Và đúng thật là chỉ có KiKwang là còn nói được cái gì đó ra hồn, YoSeob và HyunSeung thì nhảy ngay đến khoác cổ cậu.

- Không thể tha thứ dễ dàng như vậy được. Cậu làm mấy hyung này mệt muốn chết luôn. Phạt. Phải phạt mới đuợc. – YoSeob nhanh nhảu.

- Phải đấy. – HyunSeung tiếp lời - Phạt gì bây giờ nhỉ? Thứ nhất không được làm mặt lạnh với mọi người này, thứ 2 phải cùng nấu ăn dọn dẹp với mọi người, thứ 3 có khó khăn gì phải nói cho các hyung biết, ngay cả khi các hyung đang ngủ cũng phải dựng dậy để nói nghe chưa, thứ 4 …., thứ 5…., thứ 6 …., ….., thứ n …..,

Cậu há hốc mồm:

- Trời đất, mấy người chỉ giỏi bắt nạt trẻ con thôi. - Rồi giả bộ phụng phịu.

Bộ dạng bây giờ của cậu không khỏi khiến 5 người còn lại bật cười.

- Phải cậu chỉ là trẻ con thôi nên phải biết nghe lời người lớn. Hiểu chưa? – DooJoon im lặng hồi lâu giờ mới lên tiếng, mỉm cười xoa nhẹ đầu cậu.

Cậu nhìn anh mỉm cười. Có lẽ với anh, cậu cần nói nhiều hơn nữa những lời cảm ơn chân thành nhất. Nếu không có anh có lẽ lòng cậu sẽ chẳng thể nhẹ nhõm như bây giờ.

- Yahh…. Mấy ngưòi không đói nhưng tôi thì đói lắm rồi đấy. – JunHyung giả bộ khó chịu.

Nhìn lên đồng hồ, cũng đã đến giờ ăn trưa rồi.

- Bữa trưa hyung và YoSeob sẽ nấu, còn bữa tối thì em phải chịu trách nhiệm. Đấy là hình phạt đầu tiên đấy. DooJoon cậu giúp nó bữa tối nhé. – JunHyung vờ trách móc.

- Vì chung phòng nên phạt lây.

Sau cậu nói của HyunSeung mọi người đều bật cười. Gìơ đây có lẽ tiếng cười lại quay trở về với ngôi nhà này rồi.

- Chấp nhận hình phạt. Vậy giờ em phải làm gì? - Cậu vui vẻ hơn

- Umm… Thì lên dỡ hết đồ đạc ra đi. Chẳng phải vừa rồi em đã xếp vào hành lý rồi sao? Gìơ không đi nữa thì dỡ hết ra đi. – JunHyung nói

- Vậy để tôi giúp cậu một tay. – DooJoon hào hứng theo sau cậu lên gác.

- Không cần đâu. - Cậu từ chối – À ý tôi là tôi không muốn anh lại vất vả vì tôi nữa.

- Đã nói rồi mà. Sống cùng 1 nhà thì giúp đỡ nhau là việc nên làm mà. Với lại giờ tôi cũng không có việc gì để làm cả. Đi thôi nào. – Anh vừa nói vừa đẩy cậu lên gác.

- Mà không đổi cách xưng hô đi à? – JunHyung hơi khó chịu.

- À … mmm … - Cậu lúng túng.

- Không có gì đâu. Xưng hô như vậy quen rồi mà. – DooJoon đỡ lời cho cậu.

- Vậy đâu có được. – JunHyung vẫn thấy không ổn

- Em chưa thể thay đổi ngay được. Nhưng … em sẽ cố gắng. - Cậu ấp úng.

- Thôi nào. Xưng hô thế nào mà chả được. Gìơ cậu ấy đã trở lại. Vậy là tốt rồi. Thôi chúng ta đi nấu ăn thôi. Ai làm việc của người ấy nào. – YoSeob xua đi bầu không khí lạnh lẽo ấy, kéo JunHyung vào nhà bếp và ra hiệu cho DooJoon kéo DongWoon lên gác.

…………………………………………….

- Cậu cũng không có nhiều đồ lắm nhỉ? – DooJoon cố gắng bắt chuyện với cậu trong khi 2 người đang dọn dẹp đống đồ.

- Tôi chỉ mang theo những thứ cần thiết thôi.

Im lặng một lúc… Cậu ấp úng:

- Tôi …… không thể thay đổi mối quan hệ với mọi người ngay được …. nhưng …… tôi sẽ cố gắng …..

- Tôi biết chấp nhận chũng tôi là điều không dễ với cậu. Nhưng tôi sẽ đợi, tất cả chúng tôi sẽ đợi. – Anh mỉm cười nhìn cậu.

Cậu cuời nhìn anh. Thực lòng cậu biết ơn anh nhiều lắm. Sao anh có thể chịu đựng 1 đứa ngỗ ngược như cậu nhỉ? Câu hỏi ấy lúc nào cũng hiện lên trong đầu cậu. Có lẽ so với mọi người trong nhà, anh là người phải chịu khổ về cậu nhiều nhất, Khi làm việc, hay những nói lời không mấy hay ho, và cả hậu quả màn kịch mà cậu dựng lên đều là anh phải hứng chịu nhiều nhất. Vậy mà anh không những không nói một lời than phiền nào mà còn tìm mọi cách giúp cậu. Anh thực sự quá tốt, quá tốt, DooJoon à.

Cậu đứng dậy nhìn xem mọi thứ đã gọn gàng chưa thì bắt gặp chiếc giường. Hậu quả hôm qua vẫn còn nguyên đó. Thấy cậu đứng đơ ra đó, anh ngạc nhiên nhìn theo hướng mà cậu đang nhìn.

- Cái này tôi sẽ mạng ra ngoài giặt, giặt bằng máy giặt ở nhà thì sẽ dơ bẩn mất. - Cậu lên tiếng sau khi thần người ra nhìn cái giường.

- Đừng mang ra ngoài. Người ta sẽ nhìn cậu kì lạ lắm đó. – Anh ngăn cản

- Nhưng ...

- Tôi sẽ giặt nó. – Không cần để cậu nói hết câu anh đã nhận công việc khó khăn đó về mình.

- Không được. Nếu giặt thì tôi sẽ giặt nó. Do tôi tạo ra thì tôi sẽ thu dọn nó. - Cậu phản đối kịch liệt

Anh cười vỗ vai cậu:

- Thế mới đúng là Son DongWoon chứ. Nhưng đừng tranh với tôi. Dù sao thì cũng đâu phải là thật. Cậu còn chưa quen nên không thế làm mấy việc nặng này đâu.

Rồi anh tháo cái ga giường ra đem nó vào nhà tắm. Mặc cho cậu ngăn cản anh cũng chẳng thèm nghe một tiếng lại còn bảo cậu xuống nhà trước.

Không thể làm gì, cậu đành phải xuống nhà theo lời anh. Trước khi ra khỏi cửa còn nhắc anh mau xuống ăn cơm.

Vừa ra ngoài cửa cậu vừa lẩm bẩm:

- Đúng là cái đồ cứng đầu.

Vừa bước ra khỏi cửa cậu giật mình vì thấy KiKwang đang đứng ở đó. Chẳng để cậu kịp hỏi gì. KiKwang đã lên tiếng:

- Thấy lạ lắm phải không? DooJoon là người rất quy củ và ngăn nắp. Cậu ấy cũng không muốn người lạ động vào đồ của mình nên mới không muốn để cậu đem ra ngoài. Với lại như cậu ấy nói đấy, đem ra ngoài thì sẽ kì cục lắm. Đó cũng là chiếc ga trải giường cậu ấy rất thích nên có lẽ cậu ấy muốn tự tay giặt nó. Không cần thấy kì lạ quá đâu.

KiKwang cười vỗ vỗ vai cậu rồi xuống nhà. Còn cậu thì đứng đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Cậu càng cảm thấy mình có lỗi với anh nhiều hơn.

DooJoon đã giặt xong tấm ga, mở cửa định xuống nhà thì bắt gặp cậu vẫn đang đứng trước cửa. Anh ngạc nhiên:

- Sao cậu chưa xuống vậy? Vẫn còn đứng đây sao?

Cậu lúng túng, ậm ừ rồi đi xuống trước. Lúc đó cậu đã định nói muốn đợi anh ra rồi cùng xuống nhưng không hiểu sao cậu lại ấp úng không nói ra được. Và cuối cùng cậu chọn cách im lặng đi thẳng xuống nhà. Riêng anh thì thực sự không hiểu nỗi thái độ của cậu có ý gì.

Chợt chuông điện thoại reo

“Hey! Oh!
Hey! Oh!
Do it

I don't wanna waste my time again, by getting wasted with so-called friends.

Cause They don't know me, but they pretend to be part of my social scenery.”

Là điện thoại của cậu. Nhìn tên người gọi hiện trên àmn hình, cậu trở nên chán nản, miễn cưỡng trả lời:

- Có chuyện gì vậy cha?

- Sao? Con vẫn sống tốt phải không? – Ông dò hỏi

- Cha yên tâm con sẽ về nhà trong tháng này thôi. - Cậu trả lời đầy cương quyết.

- Vậy để xem con làm được gì. – Ông nói như thách thức rồi cúp máy luôn.

Cậu tức giận cúp máy. DooJoon vẫn đứng đó theo dõi từng cử chỉ của cậu. Dường như anh cũng đoán được phần nào nội dung cuộc nói huyện giữa 2 người. Chợt anh lên tiếng:

- Tôi mượn di động của cậu 1 lát được chứ.

Cậu nhìn anh, thái độ nhẹ nhàng trở lại, đưa chiếc di động đang cầm trên tay cho anh.

Cậu cũng không hiểu anh đang làm gì. Một lúc anh đưa lại di động cho cậu:

- Tôi đã ghi số của các thành viên trong nhà vào rồi. Có việc gì cậu có thể gọi bất cứ lúc nào.

- Cảm ơn. - Cậu nhẹ nhàng nhận lại chiếc di động từ tay anh.

- Gọi lại cho tôi đi đẻ tôi lưu số của cậu. – Anh yêu cầu

Cậu mở máy, tìm tên anh, nhấn phím gọi.

.........



“So I say a little prayer
And hope my dreams will take me there
Where the skies are blue, to see you once again... my love.
All the seas from coast to coast
To find the place I Love The Most
Where the fields are green, to see you once again... my love”

Nhạc chuông của anh vang lên.

- Được rồi đấy. – Anh tắt cuộc gọi và lưu số của cậu

- Anh đang chờ đợi ai đó à. Nhạc chuông thể hiện điều đó. - Cậu tò mò

- Um... Có thể coi là vậy. – Anh cười

- Để tôi gọi cho cậu nhé – Anh vừa nói vừa nhấn phím gọi

- Tôi có số anh rồi mà ….. - Cậu ngạc nhiên

Và cậu còn ngạc nhiên hơn nữa khi di động của cậu rung nhưng nhạc chuông lại không phải bài hát quen thuộc.

“Just the other night
I thought I heard you cry
Asking me to come
And hold you in my arms
I can hear your prayers
Your burdens I will bear
But first I need your hand
So forever can begin

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Then something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
For you are not alone
I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
And you are not alone

Whisper three words and I'll come runnin'
And girl you know that I'll be there
I'll be there

You are not alone
I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
You are not alone
I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart”

Cậu không tắt cuộc gọi mà ngạc nhiên nhìn anh. Để đến khi máy báo không trả lời rồi tự tắt.

- Nhạc chuông trước không phù hợp với cậu đâu. Nhạc chuông này hợp hơn. – Anh trả lời cho sự ngạc nhiên của cậu.

- Hai người mau xuống ăn đi. - Tiếng HyunSeung vọng lên từ dưới nhà.

Anh kéo tay cậu:

- Thôi mau xuống đi. Đừng để mọi người phải chờ.

Cậu ngoan ngoãn theo anh trong lòng còn chưa hết ngạc nhiên vì hành động vừa rồi thì anh lại đem đến 1 ngạc nhiên khác cho cậu:

- Về chuyện với cha cậu. Chúng tôi sẽ giúp cậu. Đừng lo lắng quá.

Cậu không trả lời. Cậu còn chưa sắp xếp nổi toàn bộ những điều anh vừa làm cho cậu.

Không khí của bữa trưa hôm nay có vẻ đã khá hơn mọi ngày rất nhiều. Hôm nay người ta đã có thể nghe thấy 6 giọng nói vang lên trong căn bếp này.

~~~~~~~~~~~~~~

Chiều chán quá. Ít ra thì chiều hôm nay với cậu chán quá chẳng có gì để làm. Có lẽ chỉ với cậu mới thấy vậy thôi. Hay nói đơn giản là bây giờ cậu mới cảm thấy điều đó. Thường ngày, cậu ở trong phòng nghe nhạc suốt, không quan tâm những người còn lại làm gì. Nhưng hôm nay tự dưng cậu lại không muốn ở trong phòng mãi nữa. Nghĩ một lúc, cậu quyết định xuống nhà xem có việc gì làm không. DooJoon và Jun hyung đã đi tập bóng. Họ là đội trưởng và đội phó của đội bóng rổ ở trường. HyunSeung và KiKwang thì rủ nhau đi đâu không biết. Chỉ còn cậu và YoSeob ở nhà.

Đang định vào bếp thì cậu nhìn thấy YoSeob đang ngồi xem phim một mình trong phòng khách. Cậu vào bếp lấy đồ uống và lấy thêm 1 chai sữa cho YoSeob.

- Xem phim một mình không buồn sao? - Cậu vừa nói vừa tiến đến ngồi cạnh YoSeob.

YoSeob hơi giật mình khi nghe tiếng cậu, ngay sau đó mỉm cười và chìa vỏ đĩa ra cho cậu xem.

- JunHyung bảo phim này hay lắm nên xem thử. Ngồi xem một mình cũng chán thật.

- Phải. Phim này hay lắm. Hồi trước tôi và Jun hyung cũng đã cùng xem. - Cậu gật gật khi nhìn thấy tên phim.

Hai người cùng ngồi xem. Cậu có cảm giác như YoSeob muốn nói gì đó với mình. Cậu thấy cậu ta cứ nhìn trộm cậu rồi lại quay nhanh đi khi bắt gặp ánh mắt cậu. Cậu im lặng, định chờ xem YoSeob định nói gì.

Phải lưỡng lự một lúc khá lâu, YoSeob mới lên tiếng:

- JunHyung là một người tuyệt vời phải không?

Cậu hơi ngạc nhiên khi tự dưng YoSeob lại nói về hyung của cậu, nhưng cậu vẫn nhanh chóng trả lời ngay:

- Phải hyung ấy rất tuyệt vời. Với tôi hyung ấy là người tuyệt vời nhất. Mà … - Cậu hơi lưỡng lự - …. anh với hyung ấy có vẻ rất thân nhau phải không?

YoSeob hơi giật mình sau câu hỏi đó.

- À….ukm…

- Nghe Jun hyung nói hình như 5 người đã là bạn thân từ hồi trung học đúng không?

- Uk. Sau đó lại học cùng một trường đại học nên càng thân nhau hơn.

- Tuyệt thật. Dường như giữa mọi người không có một khoảng cách nào cả. - Cậu cảm thấy hơi ghen tị

- Ý … ý cậu .. là … là sao? – YoSeob có vẻ hơi lo lắng.

- À. Ý tôi là mọi người thân nhau như anh em trong nhà vậy. Có gì sai sao? - Cậu hơi ngạc nhiên trước thái độ của YoSeob

- À.. Chuyện đó. Có thể coi là như vậy. – YoSeob thở phào nhẹ nhõm trong lòng nghĩ thầm “Hình như cậu ấy vẫn không nghi ngờ gì. May quá. Cứ tưởng …”

Dòng suy nghĩ của cậu bị cắt ngang khi có tiếng KiKwang và HyunSeung ngoài cửa.

- Chào mọi người chúng tôi về rồi.

- Hai người vui thật. Đi chơi thoải mái còn chúng tôi phải ở nhà thế này đây. – YoSeob vờ trách móc.

- Thì ai bảo JunHyung chỉ suốt ngày đi tập bóng. – KiKwang lè lưỡi trêu chọc YoSeob.

- Nói vớ vẩn gì thế. – YoSeob vừa nhìn DongWoon rồi quay lại nhìn KiKwang như có ý gì đó.

Và dường như hiểu ý YoSeob, KiKwang ngay lập tức đổi chủ đề, quay sang nói với DongWoon.

- Mà hôm nay chef Son có thực đơn gì cho bữa tối vậy.

Nghe KiKwang nói cậu mới sực nhớ ra hình phạt mà Jun hyung đã nói sáng nay.

- À. Cũng chưa biết phải nấu gì nữa. Có lẽ đợi DooJoon về rồi nhờ anh ấy.

- Hai người dính lấy nhau từ bao giờ vậy. – HyunSeung đi cất đồ giờ mới vào phòng khách và lên tiếng.

KiKwang vội vàng đẩy HyunSeung ra khỏi phòng vừa quay lại cười cười với cậu.

- Cậu ấy đùa đấy. Thôi tụi mình lên gác đây.

Cậu hơi cau mày, thật khó để hiểu nỗi những hành động và lời nói kì lạ của mấy người này.

Một lúc sau thì DooJoon và JunHyung cũng về. Mặc dù thời tiết khá mát mẻ nhưng hai người thì lại ướt đẫm mồ hôi.

- Hai người lại tập luyện nhiều quá rồi. – Nghe tiếng JunHyung về YoSeob vui vẻ chạy ra đón. Nhìn người anh đẫm mồ hôi, cậu tỏ ý trách móc, vừa có ý quan tâm lo lắng cho anh. ( DooJoon thành người thừa rồi :)). )

- Không sao đâu mà. – JunHyung nhẹ nhàng - Sắp tới giải đấu rồi, cả đội cần phải tập luyện chăm chỉ hơn.

YoSeob mỉm cười nhìn anh, vẻ mặt vẫn thoáng hiện lên sự lo lắng.

- Dù sao cũng cần giữ sức khoẻ chứ. Đội trưởng mà bị ốm thì sao thi đấu được. ( Bỏ đội phó đi đâu mất rồi ???? )

JunHyung cười, xoa nhẹ đầu YoSeob.

- Tớ khoẻ lắm mà.

Trong khi đó thì tên đội phó đã biết ý lên phòng từ trước. ( Đứng đây chắc chấn thương vì trái tim bay vèo vèo mất )

Cuộc trò chuyện tình + củm của 2 người bất chợt stop khi DongWoon bước từ phòng khách ra. Và chắc chắn rằng cậu chẳng hề biết mình vừa trở thành “1 tên phá đám”. Mặc dù không nhận ra điều đó nhưng cậu cũng chỉ chào Jun hyung rồi lên gác sau khi thấy bóng DooJoon ở trên cầu thang.

- Hôm nay em nấu bữa tối đấy nhé. – JunHyung không quên nhắc nhở cậu kèm theo 1 nụ cười nham hiểm.

- Em nhớ mà. Nhưng hyung nên chuẩn bị thuốc trước đi, nhỡ …. - Cậu bỏ lửng câu nói vẻ mặt hiện lên sự ranh mãnh.

Rồi cậu đi một mạch lên gác mà không để Jun hyung kịp phản ứng gì.

Cậu nhẹ nhàng mở cửa phòng, DooJoon đang ở trong phòng tắm.

- Vừa đi tập mệt mỏi về cũng nên đi tắm, nhưng phải đợi bớt mồ hôi đã chứ. Tắm ngay như vậy dễ cảm lắm.



Cậu lẩm bẩm một mình rồi lại trách sao cái tên này suốt ngày chỉ đi lo cho người khác mà lại chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả.

Tắm xong thật thoải mái, bao nhiêu mệt mỏi tự dưng tan biến hết. DooJoon vừa bước ra khỏi phòng tắm vừa dùng khăn lau khô mái tóc ướt. Anh hơi giật mình khi thấy cậu đang ở trong phòng. Không nghe nhạc như mọi khi nữa, cậu đang chăm chú đọc đọc, ghi ghi cái gì đó từ laptop vào cuốn sổ tay. Thấy anh, cậu cũng hơi giật mình, nhìn anh rồi lại tiếp tục chăm chú vào màn hình.

- Đang làm gì vậy? – Anh tò mò hỏi cậu, leo lên giường ngó vào nhìn màn hình laptop.

Cậu ( lại ) hơi giật mình khi anh đang ngồi gần mình, vội trả lời:

- À … Vì phải nấu bữa tối mà lại không biết làm gì nên lên mạng tìm công thức.

Vừa nghe xong câu trả lời, anh đột nhiên gập cái laptop lại. Cậu ngạc nhiên nhìn anh. Và ngay lập tức anh đưa ra lời giải thích cho hành động của mình:

- Chẳng phải nói chúng ta sẽ cùng làm sao? Mấy món này tôi biết cách làm cả mà. Tìm làm gì cho mất công.

- Nhưng tôi thì chẳng biết làm gì cả. - Cậu cảm thấy lúng túng sau khi nhìn thẳng vào anh, nhanh chóng quay lại mở cái laptop ra.

- Đã bảo không cần đâu mà. – Anh lấy cái laptop khỏi tay cậu và đặt nó sang một bên. - Muốn học thì tôi sẽ dạy cậu. Phải làm trực tiếp thì mới nhanh biết chứ. Học theo lý thuyết mà không thực hành thì cũng chẳng được gì.

Rồi anh di chuyển, ngồi đối diện với cậu, hồ hởi nói:

- Nào giờ nói xem cậu muốn ăn gì chúng ta sẽ làm cái đó.

Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh và không theo nhịp khi ngồi đối diện với anh. Cố gắng không để anh thấy sự bối rối của mình, cậu nhanh chóng ra khỏi giường, nói:

- Vậy xuống bếp xem có cái gì.

Rồi cậu đi thẳng xuống nhà mà không để ý anh vẫn còn đang yên vị trên giường nhìn theo cậu. Anh bật cười khi thấy vẻ mặt và thái độ của cậu. Dù cậu có cố gắng che dấu thế nào thì những cảm xúc biểu lộ trên khuôn mặt cậu đã bán đứng cậu mất rồi.

Cậu sao vậy? Khoảng cách ấy cũng chỉ bằng với khoảng cách khi chiều nay cậu ngồi xem phim với YoSeob nhưng sao cậu lại lúng túng đến như vậy chứ.

- Assiii …. - Cậu thực sự thấy khó hiểu chính mình.

Còn về phần DooJoon, sau một hồi ngồi cười “một mình”, nghĩ lại dáng vẻ lúng túng, khuôn mặt ửng đỏ của cậu, và cuối cùng đi đến một kết luận “DongWoon cũng dễ thương đấy chứ” sau đó mới chịu ra khỏi giường.

~~~~~~

- Cậu đã nghĩ ra nên nấu gì chưa? – Anh vừa hỏi vừa mở tủ lạnh lấy chai nước ra tu một hơi.

- Hay nấu Seolleongtang. - Cậu trả lời khi mắt vẫn không rời khỏi đống nguyên liệu.

Phụt…..

Ạc …ạc …..

Ho sặc sụa …..

Cũng may là anh biết kiềm chế nuốt vội ngụm nước. Thấy vậy cậu vội vàng lấy khăn giấy đưa cho anh mà vẫn không hiểu chuyện gì.

Anh nói trong khi cơn ho vẫn chưa dứt:

- Trời … cậu nghĩ gì vậy …. Món đó …. Làm ít nhất cũng mất đến … 1 … 10 tiếng đó.

Trời. Bảo sao anh không sặc nước cho được. Gìơ là 17h30 10 tiếng là 3h30. Cậu định nấu cho bữa sáng sao???

- Lâu vậy sao??? - Cậu ngơ người. - Hồi trước ở nhà tôi cũng hay ăn tối với món đó mà.

- Thì để cậu có 1 bữa tối như vậy có lẽ phải nấu từ sáng đấy. – Anh bật cười vì sự ngây thơ của cậu.

- Qủa thực tôi chẳng biết cái gì cả. - Cậu cười nhạt.

- Phải làm thì mới biết được chứ? – Anh xoa đầu cậu.

Tim cậu chệch mất 1 nhịp vì hành động đó. Vội tránh bàn tay của anh, cậu tỏ vẻ khó chịu:

- Đừng có coi tôi như trẻ con vậy chứ.

- Thì cậu là trẻ con mà. – Anh càng buồn cười trước cái kiểu khó chịu nhưng vẫn rất dễ thương đó của cậu.

Mà có lẽ hai người cứ đứng đó đôi co quên thời gian nếu như JunHyung không nói vọng vào từ phòng khách:

- 2 người đừng có mà nói chuyện nữa. Mau nấu ăn đi không thì bữa tối thành bữa đêm đó.

Hai người ngay lập tức trở lại chuyên môn chính sau khi nghe thấy lời phàn nàn của 1 vị khách khó tính ngồi ngoài kia.

- Hay nấu Gamjatang. – Anh gợi ý.

- Vậy cũng được. - Cậu gật gật đầu.

Anh ( lại ) chỉ biết mỉm cười sau những hành động tưởng như bình thường mà lại có sức hút rất lớn đối với anh của cậu.

Và có lẽ cậu không biết, tim cậu chỉ mới chệch 1, 2 nhịp khi ở cạnh anh còn tim anh thì đã loạn nhịp khi nhìn thấy cậu mất rồi...............

- Thực đơn hôm nay có gì vậy? - Vừa bước vào bếp, HyunSeung và YoSeob đã làm loạn cả lên.

- Mau đi dọn bàn đi. – DooJoon đẩy HyunSeung và YoSeob ra ngoài, tránh mấy người này lại làm rối tung mọi thứ lên.

Khung cảnh căn bếp hôm nay:

- DooJoon và DongWoon chăm chỉ nấu ăn. Thỉnh thoảng DooJoon lại ngó sang xem DongWoon nấu ăn thế nào, không quên nhắc cậu phải cẩn thận khi dùng dao và lửa.

- JunHyung, YoSeob, KiKwang, HyunSeung đang dọn bàn ăn. ( Việc này cần 4 người cơ à ???? )

Không khí ồn ào cả lên.

- Woa nhiều món quá. – YoSeob trầm trồ.

- Trông ngon thật đấy. Chúng ta ăn thôi. – HyunSeung không chờ được nữa.

- Assiii.... mấy cái người này ồn ào quá. – DooJoon vừa bê nồi canh ra vừa càu nhàu hai thành viên mất trật tự này.

- Xem ra cần nhiều sự giúp đỡ của DooJoon đây. – JunHyung nhìn các món ăn trên bàn rồi quay ra nhìn cả DongWoon và DooJoon.

- DongWoon cũng chăm chỉ lắm, cậu ấy cũng rất giỏi. Có năng khiếu đấy. Mới lần đầu nấu ăn mà đã rất khá rồi. – DooJoon khen ngợi.

- Em còn phải học hỏi nhiều lắm. Nếu không có DooJoon giúp đỡ thì không biết sẽ làm ra cái gì nữa. – DongWoon xua xua tay không dám nhận lời khen ngợi từ DooJoon.

Nhưng sau câu nói của cậu, JunHyung lại có vẻ như không được vui.

- DongWoon à, DooJoon lớn hơn em đó. Sao lại gọi tên như vậy?

Không khí trong căn bếp bỗng im hẳn xuống sau lời nói đó của JunHyung.

Cậu không biết phải trả lời như thế nào. Và dường như biết được điều đó, DooJoon ngay lập tức đỡ lời cho cậu.

- Đã nói rồi, xưng hô thế nào không quan trọng mà. Mọi người đều đang vui mà JunHyung.

- Phải đấy JunHyung à. Điều quan trọng là 6 chúng ta đang cùng ngồi ăn vui vẻ. – YoSeob ngồi bên cạnh kéo kéo tay JunHyung.

- Mà gọi tên như vậy thấy thân mật hơn đấy. – HyunSeung cố giúp mọi việc khá hơn bằng 1 câu nói đùa.

- Phải phải, gọi tên như vậy cũng hay mà. – KiKwang cố gắng giúp mọi người hoà vào câu nói đùa của HyunSeung.

- Em sẽ cố gắng thay đổi. – Sau những lời nói đỡ của mọi người, giờ cậu mới lên tiếng.

JunHyung đổi thái độ, nhẹ nhàng nhìn cậu:

- Hyung mong là sẽ không phải chờ lâu.

Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

- Thôi nào chúng ta ăn đi chứ. – YoSeob cố gắng kết thúc cái không khí này càng nhanh càng tốt.

Tiếng cười lại nhanh chóng quay lại với căn bếp nhờ vào những trò đùa, những câu chuyện cười của YoSeob và HyunSeung. DooJoon tuy nghe chuyện nhưng vẫn luôn để ý đến DongWoon. Cậu đã cười. Phải thực sự nụ cười đã xuất hiện trên đôi môi quyến rũ ấy. Mặc dù chỉ là mỉm cười, thật nhẹ nhàng và thoáng qua nhưng cũng đủ khiến 5 người còn lại cảm thấy vui và hạnh phúc. Đứa em trai bướng bỉnh và lạnh lùng cuối cùng cũng chịu hoà nhập với mọi người. Duy chỉ có DooJoon là có thêm 1 cảm giác khác - một cảm giác kì lạ đến ngay chính anh còn không hiểu rõ.

Ăn xong, 6 người cùng ngồi lại bàn bạc giải quyết vấn đề của cậu. Sau một hồi ồn ào cuối cùng họ cũng đi đến kết luận cuối cùng. Kế hoạch là khi thời hạn 1 tháng gần kết thúc, JunHyung sẽ gọi điện nói rằng 5 người không thể chịu đựng cậu hơn được nữa và nói sẽ đưa cậu về nhà. Đó cũng chỉ là kế tạm thời hoãn binh, dù sao thì cũng kéo dài được thêm 1 tháng nữa. Xong mọi việc, tất cả ai về phòng người nấy. Cậu cũng yên tâm hơn một chút nhưng có lẽ vẫn cần nhanh chóng tìm ra kế hoạch chính. 1 tháng cũng không hẳn là lâu đâu.

Dường như khoảng cách giữa cậu và mọi người đã dần được thu hẹp lại, con đường đưa cậu trở lại với cuộc sống này cũng đang được trải đầy hoa và nắng vàng rực rỡ. Thế nhưng sợi dây nối cậu với 5 người còn lại vẫn còn mỏng manh lắm, cánh cổng đưa cậu tới con đường kia cũng chỉ mới hé mở mà thôi.

Và dù khoảng cách giữa cậu và 5 con người kia đã gần hơn một chút thì khoảng trống giữa cậu và DooJoon trên chiếc giường quen thuộc kia vẫn không hề thay đổi. Và đương nhiên nó vẫn luôn đón chào ShinDong sunbae bất cứ khi nào. Không phải vì cậu thấy khó chịu hay bực bội gì với DooJoon mà ngược lại, ngoài JunHyung thì có lẽ DooJoon là người mà cậu thấy dễ chịu khi ở cạnh nhất. Thế nhưng nếu thu hẹp khoảng trống lại thì có lẽ cậu sẽ bị mất ngủ dài dài. Lý do thì ........ là do “bệnh tim” ấy mà. Nhưng chắc cậu không biết, đâu chỉ có cậu mất ngủ dài dài, có người cũng trằn trọc không ngủ yên nữa đấy.

...........................................................

»»End Fiction